Và nạm rồi sau 2 chùm thơ biến đổi là những bài bác thơ ngày xuân hay cùng chùm thơ ngày xuân cô đối chọi buồn bã thì từ bây giờ tôi xin gửi khuyến mãi đến chúng ta một chùm thơ về ngày tết, mùa xuân khác. Đây là những bài thơ ngày tết xuất xắc và danh tiếng nhất tự xưa đến nay trong kho tàng thơ văn Việt, bao gồm của những tác giả.

Bạn đang xem: Bài thơ về tết nguyên đán

Thấm thoắt rồi tết cũng đến, hy vọng với những bài thơ tết, thơ xuân sệt sắc, nổi ngày tiết và rất lôi cuốn này sẽ mang lại cho các bạn những ngày tết ngập đầy phần đa cung bậc cảm hứng khác nhau, nhất là niềm vui với nụ cười. Mời chúng ta cùng coi qua phần nhiều áng thơ đầu năm mới hay độc nhất vô nhị sau đây, chúc chúng ta xem thơ vui vẻ!

*

1, Chúc đầu năm (Trần Tế Xương)

Lẳng lặng nhưng mà nghe nó chúc nhau:Chúc nhau trăm tuổi bội bạc đầu râu.Phen này ông quyết đi buôn cối,Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:Trăm, nghìn, vạn mớ nhằm vào đâu?Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc,Đồng rụng, đồng rơi, lọ cần cầu.

Lẳng lặng nhưng nghe nó chúc sang:Đứa thì download tước, đứa cài quan.Phen này ông quyết đi buôn lọng,Vừa chào bán vừa la cũng mắc hàng.

Lẳng lặng cơ mà nghe nó chúc con:Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.Phố phường chật hẹp, fan đông đúc,Bồng bế nhau lên nó sinh sống non.

Bắt chước ai ta chúc mấy lời:Chúc mang lại khắp hết ở vào đời.Vua, quan, sĩ, thứ, tín đồ muôn nước,Sao được đến ra mẫu giống người.

2, Ông Đồ (Vũ Đình Liên)

Mỗi năm hoa đào nởLại thấy ông thứ giàBày mực Tàu, giấy đỏBên phố đông fan qua

Bao nhiêu khách thuê mướn viếtTấm tắc ngợi khen tài:“Hoa tay thảo mọi nétNhư phượng múa, dragon bay”

Nhưng hàng năm mỗi vắngNgười mướn viết nay đâu?Giấy đỏ bi thiết không thắmMực ứ trong nghiên sầu…

Ông trang bị vẫn ngồi đấyQua đường không người nào hayLá xoàn rơi trên giấyNgoài trời mưa bụi bay

Năm nay đào lại nởKhông thấy ông vật dụng xưaNhững bạn muôn năm cũHồn chỗ nào bây giờ?

3, Chợ đầu năm mới (Đoàn Văn Cừ)

Dải mây white đỏ dần trên đỉnh núi,Sương hồng lam ủ ấp nóc đơn vị tranh,Trên tuyến phố viền white mép đồi xanh,Người những ấp tưng bừng ra chợ Tết.Họ vui mừng kéo sản phẩm trên cỏ biếc;Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,Vài cụ công cụ bà chống gậy cách lom khom,Cô yếm thắm bít môi cười lặng lẽ.Thằng em bé nép đầu mặt yếm mẹ,Hai tín đồ thôn gánh lợn chạy đi đầu,Con trườn vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau.

Sương white rỏ đầu cành như giọt sữa,Tia nắng nóng tía nháy hoài vào ruộng lúa,Núi uốn bản thân trong mẫu áo the xanh,Đồi sứt son nằm dưới ánh bình minh.Người mua bán ra vào đầy cổng chợ.Con trâu đứng vờ rim hai mắt ngủ,Để lắng nghe bạn khách nói bô bô.Anh sản phẩm tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ,Tìm đến nơi đám đông ngồi giở bán.Một thầy khoá gò sườn lưng trên cánh phản,Tay mài nghiên nghí ngoáy viết thơ xuân.Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm,Miệng nhẩm phát âm vài sản phẩm câu đối đỏ.Bà cố kỉnh lão bán hàng bên miếu cổ,Nước thời hạn gội tóc white phau phau.Chú hoa man đầu chít loại khăn nâu,Ngồi xếp lại đụn vàng trên mặt chiếu.Áo thế lý bị người chen sấn kéo,Khăn trên đầu đã chít cũng bung ra.Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà,Quên cả chị bên đường đang đứng gọi.Mấy cô bé ôm nhau cười rũ rượi,Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa.Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha.Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết,Con con gà trống mồng thâm như viên tiết,Một người mua cầm cẳng dốc lên xem.

Xem thêm: Hướng Dẫn Sơ Cứu Người Uống Thuốc Ngủ Quá Liều ? Uống Thuốc Ngủ Nhiều Có Tác Hại Gì

Chợ tưng bừng như thế đến ngay sát đêm,Khi chuông tối bên chùa văng vọng đánh,Trên tuyến phố đi những làng hẻo lánh,Những tín đồ quê phe cánh lượt trở ra về.Ánh dương đá quý trên cỏ kéo lê thê,Lá đa rụng tơi bời quanh cửa hàng chợ.

4, Nụ mỉm cười Xuân (Xuân Diệu)

Giữa vườn inh ỏi giờ chim vuiThiếu nữ giới nhìn sương chói phương diện trờiSao ban đầu xuân êm ái thế!Cánh hồng kết những nụ cười tươi

Ánh sáng sủa ôm trùm gần như ngọn caoCây đá quý rung nắng và nóng lá xôn xaoGió thơm phơ phất bay vô ýĐem chạm cành mai cạnh bên nhánh đào

Tóc liễu buông xanh vượt mỹ miềuBên color hoa new thắm như kêuNỗi gì âu yếm qua không khíNhư thoảng chuyển mùi mùi hương mến yêu

Này lượt đầu tiên thanh nữ ngheNhạc thầm báo cáo hát say mêMùa xuân chín ửng trên song máXui khiến lòng ai thấy nặng trĩu nề…

Thiếu con gái bâng khuâng hóng một ngườiChưa từng hẹn mang lại – thân xuân tươiCùng quý ông trai con trẻ xa xôi ấyThiếu thanh nữ làm duyên, đứng mỉm cười

5, Ăn tết (Hàn mặc Tử)

Tết nhứt nhà ai khéo khéo bày,Cỗ bàn sắm sửa áo quần may.Cành bông tía bữa mang công nợ,Tốt phương diện mấy ngày bắt buộc mượn vay.Cô nọ đủ sống lưng chờ tách sách,Cậu tê móc lỗ hậu môn được ba tây.Ai vui mỉm cười thiệt ta mỉm cười gượng,Lãnh đạm thà sở hữu tiếng chẳng hay.

6, Ngày tết Xa đơn vị (Hàn mặc Tử)

Riêng tớ xuân về dạ héo vonXa nhà xa bà xã với xa con.Hoa đào trên áo khiến hương nhớ,Tiếng pháo bên tai giục nỗi buồn.Thoi én như thêu tranh cách biệt,Gió xuân càng rét kẻ cô đơn.Người vui lan tràn mòi sung sướng,Riêng tớ xuân về dạ héo von…

7, Sớm Mồng Một đầu năm Đi xe pháo Lửa Ra Huế (Hàn mang Tử)

Trời đất tinh sương ngó lập loà!Lên xe mà mắt mở không ra…Thấy xanh hoa cỏ, xuân về mẻ!Nghe động non sông, tết vậy hà!Dãy núi nằm trơ tuồng lật đật,Ngành cây bị tiêu diệt đứng khéo bôn ba…Một toà cổ miếu vào lùm khói…Còi rúc vang lên sắp tới đây ga.

8, cùng với Xuân thành phố hà nội (Mường Mán)

Mùa cốm xa rồi hương còn đâySâm chũm về đâu cánh nghiêng trờiBiếc xanh tà áo em qua ngõGói cả sông hồ nước thương ghi nhớ ai.

Heo may về phố cho khăn áoLũ lượt ra đường đón gió maiEm đi về phía xuân đang chớmTa ngẩn ngơ kiếm tìm phía nắng nóng phai.

Trễ chuyến giao thừa không về kịpTa hái đóa quỳnh khuya lẻ loiĐi từ thời điểm năm cũ lịch sự năm mớiHoa lỡ thời mà bạn đâu hay.

Hoa đào qua phố rao xuân chínÁo đào qua ngõ call thầm nhauHà Nội dường như thôi trở rétĐóa quỳnh bỗng nhiên thức thân chiêm bao.

9, Bông Hồng Đầu Năm (Mường Mán)

Mưa chẳng dancing valse trên tuyến đường nữaVàng chi lắm núm nắng mai ơiHình như tất cả điệu tango mớiĐưa cách em qua ngõ đơn vị người

Đông biếc đã phai ngoại trừ dậu trúcTết hồng xác pháo cuối hiên maiCó đấng mày râu nghiêng ngó xuân sau trướcRồi hốt nhiên thấy mình theo ai

Dòng sông uốn lượn theo chân sáoChim lợp vòm me khúc nhạc vuiĐi lễ miếu xa nên em vộiQuên cả che duyên trên miệng cười