1. Hồi chiều, tôi xem được một bức ký kết họa, nội dung diễn đạt hành trình nhiều năm kiếp người đó là ta sẽ cõng trên sống sống lưng mình một bí quyết nặng nài nỉ : danh, lợi, mối tình … Cuối hành trình dài dài ấy là nấm mồ, chắc chắn là mình sẽ không còn mang theo được gì cả .Bức họa ấy thiết suy nghĩ theo ý thức Phật dạy, như tiếng chuông khẽ nói lại một đợt nữa cho chính bản thân và mang lại những ai đó đã nhiều lần bỏ quên thực sự ấy, nghĩ rằng hầu hết thứ đó đem lại niềm hạnh phúc, chuyển mình lên ” đỉnh ” bắt buộc đã chạy tìm cũng tương tự ôm duy trì không mỏi mệt .

Bạn đang xem: Cuộc sống dài bao lâu mà ta cứ hững hờ

*
Ảnh Internet

2. Ngày hôm qua tôi lại đến nơi gồm câu mang đại ý, khi mình chết, hồ hết gì mình xài thì đang hết, phần lớn gì còn sót lại thì fan khác xài và mình chỉ mang theo đông đảo gì đã cho đi. Đó thực ra là bài học giá trị, khiến cho con fan đang mê bỗng tỉnh, nếu chịu đựng nhớ và hành trì thì chắn chắn sẽ làm được nhiều việc thiện lành, chịu đựng cho đi rộng là duy trì chặt, chịu xả hơn là nắm, chịu hỷ hơn là cau mày…


Rồi tôi ghi nhớ tựa sách “Bàn tay cũng là hoa” của Sư Ông độc nhất Hạnh, có lần tôi diễn theo nội dung của tựa cùng kết luận: chiếc miệng cũng là hoa, nhỏ mắt cũng là hoa, bàn chân cũng là hoa… Tức ta trở thành mọi bộ phận cơ thể mình thành hoa, nghĩa là làm cho mọi cử chỉ, ý niệm, lời nói của bản thân trở bắt buộc đẹp đẽ, sở hữu ý hướng dưng tặng, làm cho cuộc sống thường ngày trở nên tươi tắn hơn.

Xem thêm: Tác Nhân Gây Đau Liên Sườn Bên Phải Cảnh Báo Mắc Bệnh Gì? Đau Tức Hạ Sườn Bên Phải Là Biểu Hiện Của Bệnh Gì


Chúng ta hoàn toàn có thể tu tức thì từ phần đa câu nói giỏi hình hình ảnh đơn giản nhưng mình chạm mặt hằng ngày. Thậm chí trong cả một tên tín đồ nếu mình chịu nhớ thì mình cũng có thể có một bài pháp vi diệu mang lại đời mình.



Nhớ thương hiệu của một fan suốt đời tận tụy cho đời sống đó là ta vẫn nguyện đi theo hạnh nguyện, mặt đường hướng mà tín đồ ấy sẽ đi, vẫn đi .Nhớ về 1 trong các buổi chiều ung dung trong góc nhỏ tuổi nào đó, hoặc một buổi sáng vô lo giữa đất trời cẩn trọng đón nắng nóng lên – đó là lúc ta ôn lại bài xích pháp ” cuộc đời đó có bao thọ mà ghẻ lạnh “. Thực tế, ta hờ hững với mình những lắm, như là ta cứ lao xao bận rộn kiếm tiền miết, chẳng khi nào biết sẻ chia, sẽ là ta đang khiến mình nghèo hơn tuy vậy mình lại ( khù khờ ) nghĩ về theo khunh phía ngược lại. Như là, ta cứ ôm nỗi trầm bi hùng một tín đồ nào kia hoài khiến cho bụng dạ mình héo hon nhưng mà mình không còn hay biết, không chịu tháo cũi nhằm nỗi bi thiết bay ra …Nói chung, ta hay bị xí gạt một cách không tưởng bởi nhiều lý lẽ mà mình đã nghe riết thành quen thuộc .