cauma.vn - Em đã đạt cả tuổi thanh xuân của chính mình để ở lân cận anh nhưng mà thứ em thừa nhận lại trường đoản cú anh chỉ là nước mắt.

Bạn đang xem: Dành tất cả thanh xuân chỉ để yêu một người

***

Một ngày chủ nhật âm u. Mây black giăng kín đáo cả khung trời như sẽ báo trước đến em hiểu được một cơn mưa sẽ kéo đến, một trận mưa rất lớn.“Chỉ là em hy vọng ôm chặt anh dịp này, ổn định anh hôm nay không buông tay.” Giai điệu thân quen vang lên, em với tay lấy dòng điện thoại, sau cuối thì cũng đến. Một cuộc điện thoại tư vấn từ anh.

- "Em nghe đây!”

- “Em… Cám ơn em vì chưng đã bên cạnh anh suốt thời hạn qua. Nhưng… mình… dừng lại đi. Anh xin lỗi!”

- “Em biết rồi!”

*

Cuộc điện thoại cảm ứng thông minh chỉ vỏn vẹn 23 giây ấy đã đủ nhằm anh nói hết hầu như điều bản thân cần. Vậy là kết thúc, kết thúc rồi. Mưa bỗng rơi từ bao giờ, số đông hạt mưa như rơi vắt cho hầu như giọt nước mắt của em vậy. Em ngắm nhìn và thưởng thức những giọt mưa một cơ hội lâu rồi tảo vào đem vội chiếc áo khoác, em lên xe với lao đi trong cơn mưa một phương pháp vô định vị em đắn đo mình đã đi đâu cùng về đâu dịp này. đan xen cơn mưa, em chũm để che đi các giọt nước mắt. Em không thích người khác nhận thấy em khóc, em không thích mọi fan nhìn thấy mình yếu ớt hơn lúc nào hết như thời gian này.

Xem thêm: Niềng Răng Trong Suốt Invisalign, Quá Trình Điều Trị Invisalign Diễn Ra Như Thế Nào

Chạy một vòng quanh tp và trở lại nhà, em chẳng biết tôi đã nín khóc từ lúc nào hay nổi nhức ấy làm cho em khóc ko thành tiếng. Sau bao nhiêu năm bên nhau, dấu chấm hết cho chuyện tình chúng tôi chỉ bằng một cuộc hotline dài nhì mươi cha giây thôi ư? Em biết họ rồi sẽ chia tay nhưng em không ngờ ngày này lại đến qua cấp tốc như vậy. Kết viên này em đang đoán trước được mà lại vẫn thật khó để có thể gật đầu nó.

*

Sau khi giỏi nghiệp, anh cùng em chọn làm việc ở hai thành phố khác nhau. Em lựa chọn về quê mình, quê của bọn họ là một tp nhỏ. Anh thì chọn thao tác làm việc trong một môi trường mà gồm nhiều cơ hội hơn để thăng tiến vào công việc, thành phố sài gòn hoa lệ. Rồi cũng bởi từ này mà tình cảm giữa bọn họ nhạt dần, nhạt dần. Không còn những tin nhắn từng sáng, không hề những cuộc gọi kéo dài mãi cho đến khi cả nhì đứa ngủ quên. Cũng không còn những câu hỏi thăm nhau, chẳng còn phần lớn câu nói và lắng đọng mỗi tối. Tiếp sau đó là rất nhiều tháng ngày em mòn mỏi hóng tin nhắn anh từng đêm, đợi phần đa cuộc điện thoại tư vấn của anh mỗi sáng. Mỗi khi em hotline cho anh chỉ nhấn lại từ anh “Anh bận, anh gọi lại sau.”, mỗi một khi em nhắn tin đến anh anh cũng chỉ trả lời “Anh đang làm việc.” trong cả mấy tháng anh cũng chẳng trở lại thăm em mang một lần, anh gồm về thì anh cũng cấp đi tới cả em chẳng kịp trông nom anh câu gì. Cứ thế, khoảng cách giữa họ ngày càng lớn. Và bây giờ chúng ta đã thật sự kết thúc. Chấm dứt này không vì chưng thời gian, không hẳn vì khoảng cách mà bởi một điều vô cùng khác.

Bài viết liên quan