Đầu đông khi hồ hết cơn mưa lạnh ngắt ôm ấp khung trời u ám, hịu quanh, lòng ta lại xót xa nhớ về các kỉ niệm cũ kỹ mặt người, chẳng phải vừa mới qua nhưng vẫn còn đấy nhớ thật rõ. Fan đã cùng ta đi qua ngày nóng sốt của ngày đông rồi cũng bỏ ta vào những ngày đông sau nữa. Mưa lạnh với em lưu giữ anh biết dường nào.

Bạn đang xem: Mưa rồi em nhớ anh không


*

 

Mưa bây giờ nghe hờ hững hơn hôm qua và bao gồm gì đó bi quan hơn mấy hôm trước.

Em, lại ngồi bên hành lang cửa số và nhìn mưa.

Lại ngồi ngẩn ngơ với lại viễn vông những suy xét mông lung mang đến lạ.

Giá nhưng mà mưa cứ rơi như vậy này mãi, nhằm em được ngồi đây mãi và suy xét những chuyện vẩn vơ để thôi nghĩ mang đến anh một chút, giữ nhẹ nhàng lòng cho dù chỉ một ít thôi.

 

Mưa rơi rơi rồi kết thúc từ từ dù phía bên ngoài vẫn còn vài giọt khẽ cất cánh bay vào gió chiều nghe cơ tái.

Mưa lúc nào cũng thế, cũng cô ứ trong em từng nỗi nhớ nghịch vơi với nhớ nhất vẫn chính là anh.

 

*

 

Em nhìn mưa cùng nhớ anh cho lạ.

Em cũng không hiểu biết nhiều nỗi ghi nhớ của thiết yếu mình.

Có lẽ, tự trong tim hồn đa sở hữu của em, em ví von anh như một trận mưa bụi.

Và anh, không ngọt ngào và lắng đọng như bao người con trai khác.

Anh là thế, thờ ơ và khôn xiết thật.

Anh thật đến nỗi cấp thiết nói dối dù đó chỉ là 1 trong những điều nhỏ tuổi nhoi.

Và có khi thực sự đó làm cho em ướt mi như cơn mưa chiều nay.

 

Có lẽ vì chưng mưa bao giờ cũng se lạnh với cái cảm giác se lạnh đó làm bạn ta thấy mình một mình và rét giá.

Xem thêm: Mua Hàng Trên Lazada Có An Toàn Không ? Lazada Có Đáng Tin Cậy Không

Và rất nhiều khi lạnh giá, tín đồ ta chỉ việc một vòng tay thân thương thôi.

 

Mưa nghe kia tái, mưa nghe rét mướt lòng số đông kẻ ngóng mong.

Một chiều mưa lạnh, trông nhẵn ai kế bên mưa mà nhớ người.

Em nhớ anh khẩn thiết khi trời đổ nắng

và ghi nhớ thật đôi lúc mưa cứ mãi rơi rơi như gợi nỗi ai oán không tên trong chiều vắng.

 

Ngoài trời đã mưa. Mưa hay ai oán anh nhỉ? trước khi quen anh, em ghét trời mưa lắm. Yêu thương anh rồi em bắt đầu biết nghe cảm giác lúc mưa rơi, bi ai và lưu giữ thương domain authority diết.

 

Mưa có tác dụng em ghi nhớ anh lắm đấy. Tuy vậy em đang hứa cùng với anh là không nói nhớ nhung gì nữa cần em chỉ từ nghe mưa rơi trong lòng thôi. Chắc chắn rằng cũng có những lúc bất bỗng anh bắt gặp cảm xúc bi thương chơi vơi như vậy đúng không anh. Em thì không thế, vì chưng nỗi ghi nhớ anh thường trực trong em mất rồi.

 

*

 

Anh à, vậy là lại một mùa đông nữa lại cho rồi. Cái không khí lạnh đang che phủ lên khắp các nẻo đường. Dường như cái lạnh tạo cho em thấy bi hùng và lưu giữ anh nhiều hơn.

Gió lạnh về rồi đấy, mà lại ta đã không còn nhau nữa. Những yêu thương xưa cũ tưởng chừng như mãi ấm áp trong em, giờ bỗng dưng trở nên lạnh lẽo trống trải. Phải chăng mùa chỉ đẹp nhất khi ta còn tình yêu, tối đông chỉ êm ấm khi ta có một vòng tay.

 

Em mang mẫu khăn của ngày đông trước ra ngập xong xuôi quàng lên bờ vai gầy, ý muốn tìm lại hơi nóng cũ, nhưng hình như chiếc khăn này lại khiến cho em lạnh hơn vì chưng những giọt nước đôi mắt rơi yên vào trong

 

Nhưng lúc cơn gió thổi mạnh, hạt mưa cũng lểu đểu tả tơi về muôn hướng, cũng rã tác như đám lá tiến thưởng khô cuối mùa thảng thốt, cũng không va được xuống mặt khu đất để ngủ yên ổn trên hầu như xanh non. Em đột chạnh lòng mến mùa mưa cũ, lúc anh mặt em nghe giờ đồng hồ mưa thủ thỉ với cỏ, thấy lòng mượt lại giữa tối giông gió.

 

Nhớ nhung và hoài niệm chính là ngọn lửa sau cùng và yếu hèn ớt còn lại để sưởi nóng trái tim em mỗi lúc nó định ngừng hoạt động lại. Em sợ không thể quên, tuy thế lại sợ tất yêu nhớ. Và khi gió đông về, ngọn lửa ấy chao hòn đảo giữa nhị miền quên nhớ, hy vọng tắt trở về miền quên dẫu vậy lại thay níu về miền nhớ…

 

Gió giá về rồi, em hết sức nhớ anh. Em muốn gọi anh, tuy vậy sợ giọng nói của anh khiến đốm lửa cuối cùng trong đông đảo niềm hi vọng mong manh vụt tắt.

 

Anh sẽ đến, mang mang lại em cả ngày xuân ấm áp, mang mang đến em những trận mưa mùa hạ làm cho ngọt lịm những mầm xanh, mang mang lại em đa số heo may của ngày thu hạnh phúc và… giờ anh đang đi, quăng quật lại mùa ướp lạnh lùng trong tim em.

 

Từng giọt mưa cứ rơi, khiến người con gái trong căn phòng nhỏ tuổi càng thấy lòng cô đơn… mặc dù biết quá khứ chỉ với quá khứ, dù biết bây giờ tôi không có anh, tuy nhiên tôi vẫn nhớ... Không tồn tại tình yêu làm sao là vĩnh cửu, chỉ với lại đây rất nhiều phút giây vĩnh cửu trong tình yêu, time của một thời đã mất…

 

Từng giọt mưa rơi vẫn tựa như các giọt mưa của các ngày xa xưa ấy, chỉ có một điều gắng đổi: kề bên tôi đã hết anh nữa, nhưng lại tiếng cười và tiếng nói anh vẫn nơi đây như vừa mới hôm qua. Đã bao gồm một khoảng thời hạn rất lâu, tôi do dự sống ra sao khi thiếu hụt anh, mà lại mỗi đêm mưa tôi vẫn thường xuyên hát đến anh.

 

Mưa rồi, trời đang bước đầu vào mùa mưa…Em lại long dong khắp những con phố, một mình ngụp lặn trong những cơn mưa lạnh lẽo buốt, tê tái cả lòng người. Càng cơ tái hơn khi mặt em, anh đã không còn…

 

Bất chợt, em nghe tim mình nóng rát, sinh sống mũi cay cay, đôi mắt nhòe đi vì chưng cơn mưa, hay do điều gì vừa xảy đến…Em đứng lặng, váy đầm mình bên dưới làn mưa, nhằm cái lạnh buốt xoa dịu trái tim em. Ko anh, em chỉ còn những trận mưa làm bạn…

 

*

 

Bên nhau đi qua những cơn mưa ngày đông, rồi mưa đầu hạ, chưa kịp đón mưa trong dòng tiết thu se giá thì tôi đã phải xa nhau.

Xuống con đường vào chiếc lúc ngày không còn sáng, luồng không gian phả rất mạnh vào mặt tạo cho em thấy giá lạnh nhưng sao lại thoải mái. Trời thu, lúc này sao nó không giống quá và trong tim em cũng thấy khác, em không hề nghĩ tới những chuyện xa xôi, dưới tuyến phố với ánh năng lượng điện bừng sáng, em suy nghĩ về anh và chợt nhớ anh.

 

Vào mẫu lúc se rét này, giờ đồng hồ đây, 1 mình em vẫn đi trên con đường đầy gió, các bụi. Vào chiếc lúc se giá này, vẫn có 1 bàn tay đang đơn độc chờ anh cố lại, vào dòng lúc se lạnh này còn có một nhỏ tim còn nếu như không được đung nóng trở lại thì hoàn toàn có thể đóng băng vào bất kể khi nào. 

 

Lời kết: cho tới khi em viết đầy đủ dòng chữ này, ko kể kia cũng đang mưa! Mưa lạnh như lòng em dịp xa anh. Nhưng mà anh không tồn tại níu giữ cảm tình đó đâu, do em biết "tình chỉ đẹp khi tình dang dở" với em để anh trong tình ái của quá khứ, nhưng điều đó cũng cần yếu ngăn được nỗi lưu giữ đầy xót xa trong thâm tâm em, nhớ anh cực kỳ nhiều.