nên đắn đo rất rất lâu mới quyết định đọc cỗ này. Chính vì tôi biết, mình vẫn khóc. Tôi biết trước câu truyện này là một cái kết BE, tuy vậy lại không kìm lòng được mà đọc nó. Ngay từ văn án, tôi đang biết, hoàn thành của bộ truyện này không như bạn dạng thân muốn muốn. Chúng tôi đều biết trước sẽ không còn đi đến đâu, nhưng lại là hết lần này đến lần khác bỏ qua hết thảy.

Bạn đang xem: Người tôi yêu đã ra đi mãi mãi

Thời gian trước khi em đi, cả hai nỗ lực ở mặt nhau, cũng từng hy vọng chờ, từng khổ đau, và cả yêu thương thương… từ bây giờ bỗng nhớ tới em còn đang say ngủ, trái tim tôi vẫn như cũ tràn đầy ái tình trao em. Người tôi yêu, hy vọng cho em địa điểm thiên đường thiệt bình yên. cùng thật sự, tôi đã biết thành xúc động vì những dòng trước tiên của bộ truyện. Gồm cái gì đấy thật vơi nhàng, cơ mà lại thiệt đau. Hạo Nhiên đã nói: Chúng tôi đều biết trước sẽ không còn đi đến đâu. Cầm cố nhưng: hết lần này đến lần khác bỏ lỡ hết thảy. Họ bỏ qua mất cái mà người đời gọi là “luân hay đạo lý”. Chúng ta yêu nhau, tuy nhiên không mấy ai biết được tình yêu thương của họ, tuy vậy họ không dám đối mặt, không dám công khai minh bạch thế nhưng đối với tôi, như vậy là đủ. Một tình thương trọn vẹn. “Tôi đang nói những lời không nên nói, khoác dù là mượn rượu để nói ra nhưng vẫn dọa Hạo Nhiên quăng quật chạy. Thiệt tốt, cậu ấy nhất định suy nghĩ tôi say nên mới vậy, một mực để vào lòng, bị trách phạt cũng ko trách tôi. Tôi thiệt sự ngớ ngẩn ngốc, lại không phân biệt được tình yêu thương và tình bạn. Dẫu vậy là Hạo Nhiên đối với tôi rất tốt, không từng có ai đối tôi tốt như cậu ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình không đơn độc trong cuộc đời này. Ngày đó phổi bị vỡ, lúc đi cấp cứu tôi thực sự sợ, cứ nghĩ đã thành thói quen, thế nhưng…Lúc ấy đã nghĩ đến Hạo Nhiên, nghĩ giả dụ như chết sẽ không còn thể thấy cậu ấy. Lại nghĩ về nếu không chạm chán tôi, cậu ấy có đau lòng xuất xắc không? Có lẽ. Nếu cậu ấy là một cô gái thì thiệt tốt, tôi đang nắm tay cậu ấy mà đi bên trên đường. Gần phía trên lại càng muốn như vậy, rất muốn nắm tay cậu ấy. Cậu ấy không biết vì sao tôi thích ăn hoa quả lạnh, đều cười tôi bảo giống một đứa nhỏ. Cơ mà tôi cũng không từng nói, hạnh phúc có lẽ cũng tương tự khi ăn hoa trái lạnh, trong miệng phủ rộng những mùi vị tươi mát. Dẫu vậy hạnh phúc thì không thể mua, vì vậy tôi ăn uống thật nhiều củ quả lạnh, mong muốn muốn được cảm thấy hạnh phúc gần hơn…” Họ đã từng có lần lo sợ, ở loại tuổi 18, 19 chúng ta vẫn khiếp sợ một thứ điện thoại tư vấn là đồng tính luyến ái, bọn họ lo sợ ánh mắt của bạn đời, cố kỉnh nhưng, chúng ta vẫn lựa chọn, gạn lọc yêu nhau. Tình yêu của họ thật đẹp, thật dịu nhàng, thật ấm áp, không trải qua không ít sóng gió, mặc dù thế lại bền chắc, giống hệt như một tường thành vững vàng chắc, càng ngày càng cao, cao đến nỗi không sóng biển khơi nào có thể nhấn chìm. Thậm chí là 10 năm vẫn trôi qua, hay trăng tròn năm, 30 năm sau, tình yêu mà Hạo Nhiên dành riêng cho Tôn Dập vẫn như thế, y hệt như một tình thương của tín đồ trần giành riêng cho thiên sứ, một thiên sứ đã trở nên ông trời chiếm mất. Mãi mãi. Toàn thể câu truyện đều chìm trong một thứ không khí trầm lắng, có ấm áp, gồm nhẹ nhàng, bao gồm bi thương, gồm tuyệt vọng, có đau khổ. Bao gồm quá nhiều, nhiền mang đến nỗi nó khiến cho tôi đề xuất rơi lệ, mũi nghẹn đắng, hệt như không thở nổi. Tuy nhiên tôi đang biết trước kết của cục truyện này, tuy nhiên từng lần, từng lần Tôn Dập bị đưa vào bàn phẫu thuật, rồi từng lần, từng lần Tôn Dập bình phục, từng lần, từng lần hai fan mỉm mỉm cười với nhau, ôm nhau, từng lần họ hạnh phúc, tôi vẫn ao ước rằng Tôn Dập không ra đi.Thời gian trước lúc em đi, cả nhị nỗ lực ở mặt nhau, cũng từng ước ao chờ, từng khổ đau, và cả yêu thương… Tôn Dập đã buộc phải chịu rất nhiều tổn thương, tôi thật sự muốn rằng cậu ấy hoàn toàn có thể được hạnh phúc. Quả thật, cậu ấy sẽ hạnh phúc, nhưng tại sao cái hạnh phúc ấy lại vượt ngắn ngủi? Đối với Hạo Nhiên cũng vậy, cậu ấy yêu thương Tôn Dập khôn cùng nhiều, hết sức nhiều, khôn xiết rất nhiều. Xin lỗi, tuy thế viết các dòng này, thiết yếu tôi cũng ko thể nắm được nước mắt. Đối với tôi, tuyệt vời sâu sắc độc nhất vô nhị về Hạo Nhiên là lúc cậu ấy nói: “Chờ em khoẻ lại, anh dẫn em về nhà.” Cậu ấy nói câu này, cha lần. Lần thứ nhất là lúc Tôn Dập làm hoàn thành phẫu thuật, Hạo Nhiên đã nói như vậy.“Anh cũng ko thể ra khỏi em. Em bắt buộc nhanh một chút ít khỏe lên đến anh. Chờ em khỏe mạnh lại, anh dẫn em về nhà.”Chờ em khỏe lại, anh dẫn em về nhà. Nói đến đó, giống như trong mắt cả hai đa số ướt. “Nhà”, một tự vừa nóng áp, lại vừa xa xỉ biết bao. Tôn Dập gồm nhà, tuy nhiên em không có được hạnh phúc dưới ngôi nhà đó. Tôi bao gồm nhà, tuy thế ngồi bên ấy đã trống hoác không có gì ai… cửa hàng chúng tôi có cơ hội hay không? Dưạ vào nhau, cảm nhận một ít ấm áp, và tất cả đủ dũng khí đi tiếp chặng đường phía trước. và quả thiệt Hạo Nhiên đã cho Tôn Dập một nơi, gọi là nhà, thật ấm áp, cũng thiệt hạnh phúc. Một ít khoảnh khắc lắng đọng ấy lại khiến tôi càng đau lòng. Họ hạnh phúc rồi, vắt nhưng, sản phẩm công nghệ hạnh phúc đó lại quá đỗi mong muốn manh. Tôn Dập vẫn nói: Hạo Nhiên, trước kìa em không dám nói cho anh, em yêu anh. Thiệt ra từng ngày thường rất thống khổ, cần làm phẫu thuật đang càng nhức đớn. Mà lại cho dù cho là như vậy, em vẫn mong sống tiếp, anh sống đây, em ko sợ.” cố kỉnh nhưng: Đó là lần đầu tiên em nói yêu thương tôi, cũng là lần cuối cùng. Tôn Dập ko được nữa rồi, cậu khóc.“Hạo Nhiên, thiệt xin lỗi.” Em khóc. Trong trí nhớ của tôi, em chỉ khóc trước phương diện tôi đúng nhị lần, đây là lần trang bị hai, và cũng là lần sau cuối…  chắc rằng cậu vẫn đau các lắm, cũng nắm gượng những lắm, cậu vì tình yêu của hai fan mà đương đầu với bị bệnh đến tận bây giờ. Mà lại cậu biết, mình không được nữa rồi.“Cuộc sống tựa như một cây đao, nếu không mài, sẽ không thể sắc đẹp bén.” “Anh hãy sống tốt…” Đây là câu sau cùng em nói cùng với tôi, sống thật tốt… bây giờ tôi vẫn mang câu đó làm châm ngôn sống. Là bởi vì em sẽ nói, cho nên tôi thỏa mãn nhu cầu em… Cậu một đợt nữa, bị đẩy vào căn hộ phẫu thuật lạnh ngắt đó, để rồi nằm yên ổn trên giường, với phần nhiều dây dợ lằng nhằng, thật nặng trĩu nề, giống như những gai dây đó đang kéo cậu xuống tận vực sâu, bắt buộc tỉnh lại. Cậu, sắp rời xa rồi. Tôi cảm nhận được điều đó, cũng tương tự Hạo Nhiên, thật đau, đau khôn cùng nhiều. Lần thứ hai Hạo Nhiên nói: Chờ em xuất sắc lên…chờ em tốt lên, anh…dẫn em về nhà…”, nước đôi mắt lại rơi.Có lẽ, bao gồm từ lúc phi vào đó và nhìn thấy em, tôi vẫn ý thức được rằng em sẽ không còn tỉnh lại nữa. Bởi vì em thực sự tái nhợt, khá thở cũng suy yếu, chỉ quan sát vào đồ vật theo dõi ở kề bên mới biết em vẫn còn đang hô hấp. Thế nhưng tôi vẫn sở hữu đầy hi vọng, ké vào tai em âm thầm thì. “Dập, phẫu thuật thành công xuất sắc rồi, bây chừ chỉ chờ em giỏi lên thôi. đợi em tốt lên…chờ em xuất sắc lên, anh…dẫn em về nhà…” Một giọt nước mắt lỡ rơi xuống khuôn mặt em. Tôi sẽ nói, chờ em tốt lên, tôi đã dẫn em về nhà. Vội vã rút ra khăn giấy lau đi giọt nước cùng bề mặt em, lau sạch, rồi phân phát hiện, từ khóe mắt em chảy ra một giọt nước mắt. Tôi ngạc nhiên vô cùng, vội vàng nói: “Dập, Tôn Dập, em tỉnh đúng không? Em tỉnh cần không? tỉnh giấc lại thì mở mắt một chút thôi, anh tại chỗ này này, là anh…” nhưng lại là em ko tỉnh, ngay cả mi đôi mắt cũng ko động, chỉ bao gồm nước mắt rơi xuống… Lần sau cuối Dập mở mắt, lần cuối cùng, rồi kế tiếp nặng nề đóng chặt, hệt như cậu nghe thấy tiếng của Hạo Nhiên, mong muốn nhìn thấy Hạo Nhiên, lần cuối cùng.

Xem thêm: 10+ Phần Mềm Xếp Lịch Làm Việc Theo Ca Làm Việc Thông Minh Nhanh Chóng, Tiện Lợi

Tôi gọi: “Dập, em thức giấc sao? Là anh này…” Em nỗ lực mở to đôi mắt, quan sát vào tôi. “Dập, ngày ngày hôm qua là sinh nhật em, rubi anh tặng em thấy được chưa?” Tôi nhẹ nhàng mang bàn tay em cải thiện lên, để trước nhẫn trước phương diện em. “Là một dòng nhẫn bạc, anh cũng có, chờ em khỏe mạnh lại thì đeo mang đến anh…” Đôi mắt em từ từ đỏ lên. “Dập, sinh nhật vui vẻ, mặc dù đã muộn, dẫu vậy mà hôm qua anh cũng nói rồi, em tất cả nghe được không? hiện giờ mọi chuyện sẽ tốt, bác sĩ đã chữa được mang lại em rồi, đợi em khỏe mạnh lên, đợi em ko có gì nữa, anh dẫn em về nhà…”Nghe được câu cuối, tôi cảm xúc em run lên một chút, trong hốc đôi mắt đầu phần lớn nước. Cỗ dáng này, hai con mắt này, giống như ngày đó, bi thương, hay vọng. Đôi môi em khô khốc, nuốm mấp máy tuy nhiên không tài nào phát ra giờ đồng hồ được. Tôi cũng không gọi bác bỏ sĩ tới, chỉ ngồi im yên, ngắm nhìn em. Lại một câu: “chờ em không vấn đề gì nữa, anh dẫn em về nhà…” Lần sản phẩm ba, cũng chính là lần cuối cùng, cố kỉnh nhưng, Dập ko thể quay về ngôi nhà này được nữa rồi.Đó là 16:15 phút ngày mười tám mon tư, ngày vĩnh biệt tín đồ tôi yêu. Một giọt lệ ngưng ứ trên khóe đôi mắt em, không tồn tại rơi xuống… Tôi vẫn cố kỉnh chặt tay em, ngồi lặng nơi đó, quan sát em. Vong hồn tôi ko rõ rút cục đã lui về vị trí đâu, khi đó hết mực an tĩnh, cùng man mác.  cảm giác như có thứ gì nghèn nghẹn địa điểm cổ họng, thực sự rất đau. Dập, cậu ra đi an tĩnh như thế, cũng thật nhiều nuối nuối tiếc như thế. Tôi nuối tiếc cho hai người, một tình thương đẹp, mặc dù thế mãi mãi tất yêu hạnh phúc.Tôi chọn mang lại em một chiếc áo sạch mát sẽ, một chiếc áo rất đối kháng giản. Hồi học tập đại học chúng tôi thường mua các chiếc áo hình dáng vậy khi cố tay nhau đi dạo bộ. Đây là 1 trong trong số chúng, Tôn Dập hết sức thích, em luôn thích màu sắc trắng… vệ sinh thân thể ốm ốm giăng đầy phần đa vết sẹo phệ nhỏ, duy nhất là vệt sẹo ngay sát nhất vẫn tồn tại đỏ ửng, tôi cố gắng thật nhẹ, thật nhẹ, sợ có tác dụng đau em. Mặc đến em mẫu áo em thích, đông đảo vết sẹo mọi được che khuất đi, ống tay áo cũng bao phủ lên bàn tay và một nửa rất nhiều ngón tay, đậy đi mẫu nhẫn. Công ty chúng tôi vốn vì thế ở trước mặt fan khác âm thầm yêu nhau, vứt qua toàn bộ những luân lí mà tín đồ ta thường nói, chúng tôi lặng lẽ hạnh phúc. Ko được ủng hộ, chẳng được chúc phúc… Cuối cùng cũng trở thành trừng phạt… Dập, cậu biết không, Hạo Nhiên yêu thương cậu, yêu thương cậu các lắm. Tôi hận mẫu gọi là “trừng phạt” ấy. Cậu không sai, Hạo Nhiên ko sai. Tình yêu của hai người không sai, núm nhưng, tại sao vẫn tất yêu đi cho cuối cùng, tại sao vẫn không thể giữ lại được. Chỉ cần được sống bên tín đồ mình yêu thôi, niềm hạnh phúc bình dị kia Hạo Nhiên lại không thể bao gồm được.“Dập, Tôn Dập, ko muốn, không muốn.” Tôi liều mạng kêu gào, giãy giụa, mấy người liền ngăn tôi dẫu vậy lại bị tôi kéo lẫn cả về phía trước. Không thích thiêu em…Em cũng đã mất, nguyên nhân còn bắt buộc đốt thành tro…Em sẽ đau, em khôn xiết sợ đau, em sẽ nói cùng với tôi như thế… Em đã đề xuất chịu đựng không ít đến thế, đừng hành hạ em nữa… phần đa lời đó ước ao nói, lại cần thiết nào phát ra được. đông đảo gì nói ra, chỉ cần “không muốn”. Tôi vừa kêu, vừa mong xin, vừa khóc… Câu truyện đang đi tới hồi kết thúc, vô số tiếc nuốt, hụt hẫng, xuất xắc vọng, cố nhưng, tôi vẫn luôn tin vào tình thân của nhì người. Nó lâu dài bất diệt. Tôi mong mỏi rằng những người đọc câu truyện này sau tôi, đang khóc, vẫn cảm động mà lại nhớ rằng: Tôn Dập cực kỳ yêu Hạo Nhiên, cũng như Hạo Nhiên hết sức yêu Tôn Dật.“Tôn Dập hết sức yêu người đó, đấy là nhẫn kết hôn, bọn họ kết hôn, chẳng qua là không có sách vở và giấy tờ gì nhưng mà thôi.” 
*
Chuyện của tôi, chắc hẳn rằng nên kể tới đây thôi… đông đảo chuyện mong mỏi cùng em triển khai còn rất nhiều, dẫu vậy cuối cùng chỉ từ lại tôi sinh hoạt đây.

Ngồi 1 mình trong nhà thờ nơi lần trước tiên em nói yêu thương tôi, nhè nhẹ chạm tay vào chỗ ngồi mặt cạnh, tôi lại ngước lên cây thập giá chỉ to lớn, và cầu nguyện…Thượng đế…Thế giới hiện giờ của tôi, không có thương đau, cũng không còn hạnh phúc…Trước năm lên mười tám, tôi không lo ngại không nghĩ, từng ngày một sống…Sau đó, tôi yêu thương một người…Rất yêu, rất yêu…Người đó làm cho tôi vui vẻ, hạnh phúc…Những mon ngày ở bên em, là rất nhiều ngày có chân thành và ý nghĩa nhất…Bây giờ, em sẽ ra đi.Cuộc đời này, tôi chẳng còn hy vọng vào điều gì nữa… chỉ mong sao rằng tôi có kiếp sau…Đến lúc đó, bất kể em là nam tốt nữ, bất kỳ tôi là nam hay nữ, các không quan lại trọng… chỉ việc cho công ty chúng tôi được yêu thương nhau, và trải qua mọi tháng ngày tầm thường đạm đạm vào đời… …Căn công ty này, mua, là để tiếp em trở về. Chúng tôi đã thuộc sống ngơi nghỉ đây…

Dập, em đang rời anh đi ba ngày đông rồi, ở đây thực lạnh, còn có tuyết.Dập, bố năm nay, anh vẫn nghe em, sống thật tốt, một khắc cũng không lười biếng… Anh vẫn sống thiệt tốt, sống cho trăm tuổi, khăng khăng là trước kìa anh sống hạnh phúc, cho nên không cáng đáng nổi những xấu số mà em cần trải qua. Do đó anh muốn trải hết hồ hết khổ nạn ở đời, để trong tương lai khi chúng ta gặp lại nhau, anh vẫn hiểu hơn trong lòng em đã căng thẳng mệt mỏi đến nhường nào…Dập, em bao gồm biết không, từng lần tham dự các buổi tiệc với khách hàng hàng, anh luôn luôn mặc thiệt bảnh bao, mỗi bộ quần áo đều được thiết kế theo phong cách hết mức độ tinh tế, nhưng không ai biết, các lần ấy anh phần đông mặc bên trong một loại áo của em, mẫu áo mà lại em thích.Dập, anh cần đi…Chúng ta tại tp này gặp gỡ nhau, quen nhau, yêu thương nhau, trải qua từng nào chuyện… Mười năm cứ vì thế đi qua. Mười năm trước, anh không biết em, em cũng không thuộc về anh… Mười năm sau, ý muốn rời khỏi tp này, bởi vì em đã từng đi mất, anh cũng không còn điều gì khác lưu luyến…Dập, nhà của chúng ta, cứ do vậy trống không, anh đã phân phối nó đi, để cho những người khác vào đây thay thế theo ý muốn, rồi với theo giờ cười phủ rộng khắp ngôi nhà này. Anh chỉ có thể mang theo đồ vật của bọn chúng ta, cùng cả hai con rùa nhỏ dại chúng ta thuộc nuôi nữa. Nếu như vong hồn em sẽ ở đây, thì nên đi theo ông nhé, được không em…

Đứng cạnh gò hành lí, nhắm mắt lại, cảm thấy lần cuối ko gian chúng tôi từng cùng mọi người trong nhà chung sống, lần cuối cùng. Bỗng dưng trong đầu vang lên câu hát “…đồng ý được không, chớ rời xa em nữa, bọn họ ở đây, cùng đợi mặt trời lên.” Tôi muốn đến một phương trời khác, nơi đó không có mất mát nhức thương, chỗ đó tôi vẫn như cũ, ngóng em về…Khép lại cánh cửa, đa số thứ không còn xa lạ cũng khép lại trước mắt.Dập, họ đi thôi…  Dập, Hạo Nhiên điện thoại tư vấn cậu cùng đi kìa…