Cuộc đời thì nó khắc nghiệt, lảo đảo và cheo leo lắm.Có trải qua đau khổ, con bạn ta new hiểu ra được không ít điều, bắt đầu nhìn nhận biết được những thực sự mà giả dụ như ta sinh sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc thì khó có thể nhận ra. Bản tính con fan là vậy, đề nghị tự mình trả giá bằng cay đắng mới rút ra được những bài học kinh nghiệm cho thiết yếu mình…

Tôi ko phải là một trong những con fan quá tiếp nối về đời, về triết lý nhân sinh nhưng cuộc đời cay nghiệt cũng xâu xé tim tôi trong tầm khônggian đầy tĩnh lặng.

Bạn đang xem: Nhật ký tình yêu buồn


Một chiều loay hoay bên không gian gian tràn ngập của ngổn ngang công việc. Gấp vã với hoàng hôn ấm áp cùng mẫu mã bánh mỳ nhỏ tuổi bé bên trên tay. Khuôn mặt ngơ ngắt tìm tín đồ thương của cậu bé bán vé số có tác dụng tôi thấy đời nó cay lắm. Cậu nhỏ bé cũng chỉ là người con nít, là đứa bé bé dại nhoi chỉ cần vui đề xuất chơi là đủ. Tuy vậy đời nó ác lắm, nó bẻn lẻn đánh tráo đi tuổi thơ hồn nhiên của cậu đi mất, có tác dụng cậu đơn thân lạc lõng trong mẫu xã hội muôn màu, mưu sinh ăn năn hảnhư một bạn từng trưởng thành…Những dòng lắc đầu, gương mặt khó chịu, giá buốt tanh của những người cậu nhỏ bé đối diện với những niềm vui giòn tan, cuộc sống đời thường no ấp của các cô cậu bé nhỏ xung xung quanh đây làm cho đời thêm lạnh lẽo. Cái lạnh của đời nó còn cực shock hơn dòng lại ở hai đầu buôn bán cực….

Sự trái lập trong size cảnh ra mắt gần kề nhau quá làm cho tôi thấy nghèn nghẹn. Một đứa trẻ em chẳng khi nào hiểu tuổi thơ là gì còn một đứa trẻ tuổi thơ luôn đầy hạnh phúc, trong veo trong từng khoảnh khắc. đầy đủ đứa trẻ em hồn nhiên lại reo hò vui đùa quanh đây. Mà trong khi cuộc sống tương đối đầy đủ làm đến con bạn thay đổi, của cả những đứa trẻ vẫn còn đó tuổi hồn nhiên. Vì không thiếu quá cần vật hóa học làm biến đổi cách suy nghĩ, tiếng nói và hành vi của bè lũ trẻ. Còn nhỏ nhắn tí tuổi đang nói những mẩu truyện về người lớn, còn bé nhỏ tí tuổi nhưng mà đã nạp năng lượng diện, trêu chọc hẹn hò với nhau và cũng vì bé nhỏ tí tuổi yêu cầu không biết cuộc sống thường ngày mưu sinh này khó như vậy nào.

“Tôi còn thấy vài mẩu truyện làm bi hùng cười đến phát điên vày đời thừa trơ trẽn. Nó phũ phàng mang đi cuộc sống bình dị đến thuyệt vọng của người này nhưng bù lại hạnh phúc quá nhiều cho những người khác. “

*

Cuộc đời hà khắc đến vậy sao??? nó bắt ta phải lớn lên, phải đối mặt với hầu như đau khổ, đôi lúc nó khiến ta gục ngã không hề đủ mức độ để vùng lên và chỉ muốn bỏ cuộc…Sống với ngổn ngang suy nghĩ, chỉ mong muốn được một lần trở lại như rất lâu rồi đó. Để tìm lại nụ cười hồn nhiên ngày nào, sẽ được nằm trong khoảng tay mẹ, được khóc dễ chịu và thoải mái khi buồn, với những nụ cười giòn tan mỗi một khi vui chứ chưa hẳn khuôn mặtbuồn vui hồ hết không cảm xúc.

Xem thêm: Lời Bài Hát Em Muốn Nghe Giọng Anh Nói (Feat, Anh Muốn Nghe Giọng Em Nói (Feat

Nhiều cơ hội chỉ muốn đi đâu đó thật xa,để tìm lại cảm xúc yên bình trong tim hồn.Nhiều khi ao ước buông thả tất cả ,chỉ ước ao trốn một nơi nào không ai nghe biết tôi. Thả hồn bản thân theo gió không phải để ý đến gì cả cơ mà chẳng lúc nào làm được… thiệt ra, cuộc sống không tàn nhẫn, lúc này chỉ hà khắc ở chỗ, con tín đồ còn sống nhưng mà chẳng bao giờ dám hét lên bản thân là người niềm hạnh phúc nhất. Ngược lại, khi khổ đau, chúng ta lại chỉ hoàn toàn có thể tự mỉm cười cho thiết yếu mình.

Bao nhiêu năm bôn ba, trải qua không ít biến cố, tuổi trẻ là một trong đám mây phù du, rập ràng trong tự do, thênh thang cùng với khát vọng, tất cả rồi cũng cho ngày buông bỏ, ngoảnh lại không người nào đợi, cách qua chần chừ đã mất gì, đến sau cùng chỉ mong kiếm được một nơi rất có thể ngồi xuống, rảnh rỗi uống một tách trà.

Cuộc đời không yêu cầu cố gồng mình quên lãng, chỉ cần ta biết phương pháp chôn vùi, thu xếp quá khứ vào tận đấy sâu thẳm của trung ương hồn.Quên, dễ dàng và đơn giản như một ngày ngồi nhìn mưa cất cánh mà lòng chỉ với thấy độc nhất một cảm xúc tươi mát, nhưng mà không ẩm ướt, không sầu, không bi.

Ta mãi hoài niệm về một quãng đời tuổi thơ vị nơi ấy chân trời luôn luôn ít bão. Trên miền đất hứa của cuộc đời quá rộng, ta sốt ruột những tuyến đường ngắn lâu năm với đủ nắng mưa hòa quện với bão bùng giông tố…

Cuộc đời ơi hãy bỏ ra chút thời hạn để gọi về ta đi, còn ta lúc nào thì cũng phải tò mò về đời cơ mà..