“Có bắt buộc vì anh không có trái tim của Vũ Vĩnh Kỳ buộc phải em mới không đề nghị anh nữa, cần vậy không?" thiết yếu Đinh kiến Quốc cũng không biết anh phải ném ra bao nhiêu công sức mới có thể nói rằng ra hầu hết lời này cùng với cô.

Bạn đang xem: Nụ cười em là độc dược với anh

Đôi mắt ngộ nghĩnh vốn tràn đầy sự nữ tính nữ tính của nai lưng Thanh Thảo hôm nay bỗng trở nên mát mẻ đến rợn người: "Không sai. Vì chưng anh không thể trái tim của Vũ Vĩnh Kỳ nữa, do đó anh ko là gì cả. Mà lại anh cứ yên trung tâm đi, đứa nhỏ này, sau khoản thời gian sinh ra tôi vẫn trao lại mang đến anh." è Thanh Thảo chú ý Đinh kiến Quốc, miệng cô khẽ nhếch lên thành một niềm vui mỉa mai, khuôn mặt dễ thương vẫn rét mướt tanh, không có chút tình cảm nào. “Trần Thanh Thảo... Em đã có lần yêu tôi chưa?" Ánh đôi mắt Đinh loài kiến Quốc hiện thời chỉ có sự tàn khốc nham hiểm xen lẫn trong đó, anh chú ý Trần Thanh Thảo gằn giọng, phẫn nộ hỏi cô. “Chưa từng." Ánh mắt è cổ Thanh Thảo vẫn không ráng đổi, cô hững hờ liếc góc nhìn Đinh con kiến Quốc một cái, từng câu từng chữ nói ra thường rất tuyệt tình, giống hệt như từng mũi dao nhỏ tuổi găm trực tiếp vào tim Đinh kiến Quốc vậy. “Tôi làm thịt cô." Đinh loài kiến Quốc gầm vơi một tiếng, anh xông đến ấn è Thanh Thảo xuống giường, nhị mắt anh lúc này đỏ ngầu như rỉ máu, hai con mắt để lộ nỗi hận ngập trời khiến người ta không rét nhưng run. Dẫu vậy Trần Thanh Thảo thì ngược lại, cô vẫn không nhúc nhích, cũng không tỏ ra chút thấp thỏm nào, cô ở im nhằm mặc Đinh loài kiến Quốc bóp cổ mình. Hai mắt cô nhìn chăm bẳm vào Đinh con kiến Quốc, không để lộ chút cảm xúc nhỏ dại nhoi nào. “Nếu cô đã yêu anh ta vậy nên rồi thì sao ko chết chung với tên đó luôn luôn đi? Cô yêu Vũ Vĩnh Kỳ lắm nên không hả?" Tay Đinh loài kiến Quốc vẫn cần sử dụng sức khôn cùng mạnh, càng lúc anh càng siết chặt lại. Giờ phút này trằn Thanh Thảo có thể nghe rõ được tiếng vỡ lẽ vụn của trái tim mình, thậm chí còn nghe rất rõ nữa là khác... è Thanh Thảo ngước góc nhìn anh, một giọt nước mắt bỗng dưng chảy xuống vị trí khóe mắt. Nước đôi mắt của người thanh nữ chảy xuống như đụng đến trái tim đang đau buồn của Đinh loài kiến Quốc. Tự nhiên anh cảm thấy trái tim mình đau mang đến lạ thường, lần đau này cũng chẳng yếu cạnh gì với hồ hết cơn nhức khi anh vạc bệnh, đau tới mức anh không hề thiết sinh sống nữa. Lý do ông trời lại nhằm anh yêu một người thanh nữ nhẫn tâm do vậy chứ? nguyên nhân anh lại yêu è cổ Thanh Thảo đến mù quáng cố kỉnh này? rốt cuộc là tại sao? “Kiến Quốc." trần Thanh Thảo vốn cứ nghĩ rằng mình sắp được giải bay rồi, do vậy cô hoàn toàn có thể đến mặt Vũ Vĩnh Kỳ được rồi. Nhưng lại mà, đúng từ bây giờ Hoàng to gan Cường lại xuất hiện. Anh ấy vừa lao vào đã thấy Đinh kiến Quốc đang nhìn Trần Thanh Thảo cùng với vẻ mặt tàn tệ nham hiểm, tay thì đang ném lên cổ cô. Trên khuôn mặt người bầy ông, bạn ta chỉ thấy có sự ác nghiệt đến xứng đáng sợ, giống hệt như là đang mong bóp chết cô tức thì tức tự khắc vậy. Hoàng mạnh bạo Cường do dự Trần Thanh Thảo cùng Đinh kiến Quốc đã xảy ra chuyện gì, cơ mà anh ấy thấy bộ dạng này của Đinh kiến Quốc thiệt sự khôn cùng dọa người, đến anh ấy cũng cảm thấy sợ hãi. Đinh loài kiến Quốc chậm trễ buông tay ra, ánh mắt tràn ngập phần đông nỗi đau không nói nổi phải lời quan sát Trần Thanh Thảo đang nằm quằn quại bên dưới thân mình. Trần Thanh Thảo mở to nhị mắt, hôm nay gương khía cạnh cô đã biết thành nước mắt làm ướt rồi, nhìn lem luốc trông vô cùng khổ sở. Cô nói, Đinh con kiến Quốc, anh giết thịt tôi mau đi, giết tôi đi, chỉ gồm vậy tôi mới đi kiếm Vũ Vĩnh Kỳ được thôi. Vũ Vĩnh Kỳ... Vũ Vĩnh Kỳ... Trong tâm địa Trần Thanh Thảo chỉ bao gồm một người đàn ông duy nhất, vĩnh viễn... Chỉ có chỗ mang đến người lũ ông kia thôi... Khía cạnh Đinh con kiến Quốc black lại, khuôn phương diện anh lúc này lạnh tanh, người thông thường đứng đối lập anh chắn chắn sẽ ngất xỉu vì sợ hãi chứ không đối kháng giản. Cơ thể anh như mất thăng bằng, lảo đảo lùi trong tương lai mấy bước, thân hình cao ráo kiêu ngạo giờ khắc này chỉ thấy có sự đơn độc bao trùm, thậm chí còn nhếch nhác suy yếu đến thậm tệ. Anh giương mắt nhìn Trần Thanh Thảo, đùng một cái nôn ra một ngụm huyết tươi. Máu tươi vương vãi vãi đầy đất, nhìn y hệt như cảnh tượng trong phim kinh dị, thật sự thấy khiếp người. Nhì mắt è Thanh Thảo hôm nay mở to hết cỡ, cơ thể căng cứng quan sát người bầy ông đối diện. Cô hoảng loạn nhìn Đinh con kiến Quốc, bờ môi khô cứng không nhúc nhắc nổi, ở đầu cuối chỉ đành đứng bất động một chỗ nhìn Đinh con kiến Quốc cứ nôn ra từng bến bãi máu tươi. “Trần Thanh Thảo, tôi hận em... Tôi cực kỳ hận em..." Đinh con kiến Quốc quan sát Trần Thanh Thảo, anh nuốm sức gắn thêm lên từng chữ. Từng từ bỏ từng chữ anh nói đều nghe ra được nỗi hận ngập trời, hai con mắt đỏ au vẫn nhìn về phía trằn Thanh Thảo. è cổ Thanh Thảo bị các giọng nói thống khổ cơ mà sắc bén của người đàn ông kích thích, dung nhan mặt cô tái nhợt. “Kiến Quốc.” Hoàng táo tợn Cường nhìn Đinh loài kiến Quốc có nào đấy không ổn, anh ấy liên tục gọi tên kiến Quốc. Cùng rồi cuối cùng, Đinh con kiến Quốc cũng ko đáp trả lại, anh không can tâm nhắm xay hai mắt, ngã sóng soài bên trên nền khu đất giá lạnh. Khắp cơ thể người lũ ông hầu như bị ngày tiết tươi dấy bẩn, môi nhếch lên thành niềm vui quỷ quyệt, khuôn phương diện anh tuấn như chạm khắc chợt trở buộc phải đáng sợ mang đến kinh người. Hoàng mạnh Cường chạy cho tới ôm Đinh kiến Quốc, sau đó hoảng sợ đưa anh rời ra khỏi nơi này. Trằn Thanh Thảo ngay sát như không còn chút công sức nào nữa, cô ngồi bệt trên mặt đất, hai con mắt vô hồn nhìn chăm chăm đống tiết tươi bắn tung tóe bên trên đất. Trong đầu cô lại hiện hữu khuôn mặt thống khổ bị thương với nụ cười kiêu sa quỷ quyệt của anh ý trước cơ hội rời đi. Đinh loài kiến Quốc... Thực sự xin lỗi... Tất cả những chuyện tồi tệ này đều vì một tay tôi khiến ra, thực sự... Xin lỗi anh. “Thanh Thảo, cô thiệt sự... Ko yêu Đinh con kiến Quốc một một chút nào sao?" đắn đo Trương Thiên Toàn mở ra từ khi nào, anh ta đứng phía sau è cổ Thanh Thảo lên tiếng. Sau thời điểm thấy sắc đẹp mặt hoảng loạn mất hồn kia của cô, Trương Thiên Toàn bỗng dưng thở nhiều năm một hơi, quan sát Trần Thanh Thảo nói. Khuôn mặt trần Thanh Thảo càng hiện lên nỗi rủi ro khủng hoảng và sợ hãi, mờ mịt vô định chú ý về phía trước. Cô quay đầu, quan sát về phía Trương Thiên Toàn, bàn tay ra sức siết chặt thành vậy đấm, khung hình không hoàn thành run rẩy. “Trương Thiên Toàn... Tôi... Bụng tôi... Đau quá." không hiểu nhiều tại sao bụng cô lại truyền mang lại cơn âu sầu kịch liệt như vậy, cơn đau vẫn không hoàn thành dày vò cô. đợt đau này cho quá nhanh, vượt bất ngờ, nó đau tới mức sắp xay cô thành kẻ điên rồi, cô dùng sức siết chặt tay, mắt nhắm đến phía Trương Thiên Toàn, khó khăn mở miệng. “Trần Thanh Thảo." Trương Thiên Toàn vừa nghe cô nói vậy thì dung nhan mặt anh ta bỗng biến đổi hẳn, anh ta bước tới phía trước, dang tay ôm cô lên, mồm không chấm dứt kêu tên cô. è cổ Thanh Thảo như là như đã bị rút cạn sức lực, tiếng cô chỉ biết phụ thuộc vào lồng ngực Trương Thiên Toàn, tiếng nói của một dân tộc nỉ non cách biệt của cô vang lên: "Trương Thiên Toàn... Tôi nhức quá...

Xem thêm: Sự Ra Đời Của Lịch Pháp Và Thiên Văn Học, Thuyết Trình Về

Bụng tôi... Đau quá." “Đừng sợ, tôi chuyển cô đi kiếm bác sĩ ngay đây." Trương Thiên Toàn chú ý Trần Thanh Thảo nói mãi ko thành câu, anh ta đầu còn sức lo mấy chuyện không tính lề nữa, vội nhanh nhẹn vàng bế cô lên chạy thoát khỏi phòng bệnh. Y hệt như duyên trời, một sự trùng thích hợp nữa lại tiếp tục. Cả nai lưng Thanh Thảo cùng Đinh loài kiến Quốc được gửi vào phòng phẫu thuật trong cùng 1 thời gian. Hoàng to gan Cường tái xanh cả mặt, khuôn khía cạnh anh tuấn vốn luôn êm ả dịu dàng hòa nhã của anh ý ấy từ bây giờ đã u ám như bị sương mù giăng kín, thậm trầm thiết yếu tả nổi. Mấy giờ đồng hồ trôi qua, Đinh con kiến Quốc cuối cùng cũng qua cơn nguy kịch, lúc nghe tới tin này Hoàng bạo phổi Cường bắt đầu dám thở phào một hơi. Còn bên Trần Thanh Thảo, cô cũng quá qua quy trình nguy hiểm, chưng sĩ kết luận cô stress quá đề nghị mới dẫn cho tình trạng đó. Trương Thiên Toàn vẫn ở mặt Trần Thanh Thảo chăm lo cô, còn Hoàng khỏe khoắn Cường thì lại ở cạnh Đinh kiến Quốc chăm lo anh. Đinh con kiến Quốc tỉnh giấc lại, anh không mở miệng nói một câu nào, khuôn phương diện vốn anh tuấn giờ đã nhỏ xíu ốm hơn nhiều. Hoàng táo tợn Cường nhìn cỗ dạng này của Đinh loài kiến Quốc thì chỉ biết thở dài, mở miệng to nói: "Kiến Quốc, tớ nghĩ trần Thanh Thảo không phải vậy đâu..." “Sau này, cậu không cần nhắc tới cái thương hiệu này trước khía cạnh tớ nữa." Đinh con kiến Quốc thờ ơ liếc góc nhìn Hoàng mạnh dạn Cường một cái, bờ môi mỏng khẽ động, giọng nói chững lại vang lên trong vô định. Hoàng mạnh Cường nghe các giọng nói Đinh loài kiến Quốc lạnh lẽo băng vì vậy thì sự phức tạp nơi đáy mắt càng thêm đậm sâu. Anh ấy biết rõ tính biện pháp Đinh kiến Quốc, người các bạn này vẫn yêu thừa sâu đậm cho nên vì vậy giờ new không thể gật đầu đồng ý được loại phản nghịch này. Nghĩ cho đây, Hoàng dũng mạnh Cường chỉ biết rung lắc đầu, khuôn khía cạnh anh ấy lại tràn đầy vẻ bị yêu đương và phần lớn nỗi bất lực. Trần Thanh Thảo... Chung cục thì cô... Đang nghĩ vật gì vậy? “Trương Thiên Toàn, Đinh loài kiến Quốc... Có ổn không?" sau khi tỉnh táo, trằn Thanh Thảo vẫn luôn luôn nằm lặng trên giường không muốn đi đâu. Cô khổ cực đưa tay vuốt ve bụng mình, quan sát về phía Trương Thiên Toàn vẫn ngồi sinh hoạt mép chóng hỏi. “Nếu cô vẫn tồn tại quan chổ chính giữa cậu ta thì vì sao lại nói ra hồ hết lời nhẫn trọng tâm đó?" “Tôi... Chỉ yêu thương một người bọn ông duy nhất, đó là Vũ Vĩnh Kỳ." nai lưng Thanh Thảo siết chặt tay, cô bình tĩnh nhìn về phía Trương Thiên Toàn, ung dung nói. Nghe thấy lời xác định này của è cổ Thanh Thảo, Trương Thiên Toàn cũng không tồn tại phản ứng hay chủ kiến gì, tuy nhiên anh ta vẫn đáp lại một câu: "Nếu sẽ nói chỉ yêu thương Vũ Vĩnh Kỳ, vậy thì người con trong bụng cô phải giải quyết thế nào hả?" khung hình Trần Thanh Thảo bất chợt căng cứng, nhị tay cô cần sử dụng sức siết chặt thành nuốm đấm, sống lưng lạnh toát. Chần chờ phải qua bao lâu, è cổ Thanh Thảo bắt đầu cắn môi, nỗ lực ném câu nói của Trương Thiên Toàn ra khỏi đầu, trực tiếp bỏ dở anh ta. “Thanh Thảo, Vũ Vĩnh Kỳ đã ra đi rồi. Tôi tin nguyện ước lớn số 1 của cậu ấy chính là mong muốn cô có một cuộc sống tốt." Trương Thiên Toàn hít một hơi thật sâu, kế tiếp lại nhìn Trần Thanh Thảo nói. “Thanh Thảo" thời gian Trương Thiên Toàn và Trần Thanh Thảo đang cùng nhau đối lập thẳng thắn thì Hoàng to gan Cường bỗng chạy vào với nét phương diện căng thẳng, xông trực tiếp tới chỗ hai người. Thấy được sự xuất hiện thêm của Hoàng bạo dạn Cường, khung hình Trần Thanh Thảo lại ko kìm chế được mà lại run lên bựa bật. Cô gặm môi, liếc góc nhìn Hoàng bạo phổi Cường một cái, các giọng nói nghẹn ngào vang vọng khắp căn phòng: "Có... Chuyện gì sao?" “Cô mau tới phòng bệnh chạm chán Kiến Quốc đi." Hoàng mạnh mẽ Cường quan sát khuôn mặt tái nhợt của trần Thanh Thảo, anh ấy cố kỉnh giấu đi sự cô đơn tràn trề nơi lòng mắt. “Anh ấy làm sao à?" trằn Thanh Thảo ra vẻ lãnh đạm nhìn Hoàng dũng mạnh Cường, giống hệt như không cân nhắc chuyện của Đinh loài kiến Quốc vậy. “Cậu ấy nhất mực không để chưng sĩ lại gần, không cho bác sĩ tiêm thuốc, cứng cáp cô cũng biết rõ tình trạng sức khỏe của cậu ấy rộng ai hết. Tim cậu ấy vốn đang không được khỏe khoắn rồi, mấy thời buổi này lại tiếp tục phát bệnh, tôi thiệt sự... Rất lo ngại về tình trạng hiện nay của cậu ấy." Hoàng mạnh dạn Cường nhìn chăm chắm về phía nai lưng Thanh Thảo, ánh nhìn nhìn cô như vẫn khẩn cầu. Nhì tay trằn Thanh Thảo ra sức siết chặt, cô ko nói thêm bất kể lời làm sao nữa. Đôi đôi mắt nhắm nghiền, con đường nét với những thành phần thanh thủy xinh đẹp trên khuôn mặt toát lên vẻ lạnh nhạt đến kinh người. “Tôi sẽ không còn đi chạm mặt anh ấy đâu, anh về bảo anh ấy mau tránh khỏi thủ đô này đi, đây không hẳn là nơi anh ấy rất có thể sống." “Thanh Thảo, cô thật sự mong đối xử... Nhẫn trọng tâm với loài kiến Quốc bởi vậy sao?" Hoàng mạnh khỏe Cường siết chặt tay, anh ấy nhìn người thanh nữ trước đôi mắt với vẻ mặt cấp thiết tin nổi. Đây đó là cô gái hiền lành tên trần Thanh Thảo hồi đó sao? Hoàng mạnh khỏe Cường cấp thiết tin vào mắt mình nữa, cô nàng trước đôi mắt anh ấy hiện thời chính là nai lưng Thanh Thảo. Trằn Thanh Thảo kiêu ngạo ngẩng đầu, lạnh nhạt liếc góc nhìn Hoàng bạo gan Cường một cái, khuôn khía cạnh lộ vẻ hờ hững sắc bén: "Đúng vậy, tôi đó là kiểu fan nhẫn tâm như vậy đấy. Vậy nên... Hoàng khỏe khoắn Cường, anh hãy về nói với Đinh con kiến Quốc, kêu anh ấy đừng mê thích tôi nữa, bởi vì đời này của tôi không khi nào có chỗ dành cho anh ấy." “Cả đời này cô... Vẫn không khi nào thích tôi sao?" Người đàn bà vừa nói kết thúc câu thì bên phía ngoài phòng bệnh bỗng nhiên truyền mang lại hai giờ đồng hồ ho khan, tiếp chính là giọng nói hung ác nham hiểm vang lên. Tay nai lưng Thanh Thảo để lên trên chăn không dứt chảy mồ hôi. Đôi đồng tử đối kháng thuần ko pha tạp chút nhơ nào kinh hoảng nhìn về phía Đinh kiến Quốc đã đứng quanh đó cửa. Người bầy ông sẽ mặc đồ dịch nhân, dáng vẻ người cao nhòng vẫn không không đủ sự ngang tàn sang chảnh và kiêu sa ngày nào. Giờ phút này trông anh gầy yếu cho đáng thương, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng sắc bén quan sát Trần Thanh Thảo chế nhạo. “Cả đời sao? trằn Thanh Thảo, cô thiệt sự cho rằng Đinh kiến Quốc tôi cấp thiết sống thiếu cô đúng không?" Đinh con kiến Quốc nở nụ cười, thú vui khoa trương mang lại lạ. Hoàng mạnh Cường nhìn dáng vẻ yếu ớt của Đinh con kiến Quốc thì lại tiến tới đỡ anh, mồm vẫn mím chặt ko nói lời nào. Nai lưng Thanh Thảo nằm lặng không nhúc nhích, im lặng quan sát về phía Đinh kiến Quốc, đợi đến khi anh cười chấm dứt rồi, cô mới chậm chạp lên tiếng: "Nhìn vậy này cũng đủ hiểu xuất sắc hay không rồi. Đây là thủ đô, chưa hẳn Phú Quốc, anh nên trở lại Phú Quốc đi." Ngón tay nhỏ dài của Đinh loài kiến Quốc bỗng căng cứng. Anh chú ý Trần Thanh Thảo, khỏe mạnh môi khẽ cong lên, còn lại một niềm vui quỷ quyệt mát rượi trên mặt. “Trần Thanh Thảo, cô đúng là rất tàn nhẫn." Nói xong xuôi câu đó, Đinh loài kiến Quốc đột nhiên xoay người, sống sườn lưng thẳng tắp, đi thẳng về phía trước cơ mà không ngoái đầu lại. Chú ý sống sống lưng thẳng tắp của Đinh loài kiến Quốc xa dần dần khỏi khoảng mắt, hốc mặt trần Thanh Thảo đột ửng đỏ. Mãi đến khi không nhìn thấy hình bóng anh đâu nữa, è Thanh Thảo new dựa cơ thể không còn chút sức như thế nào vào giường. Đôi mắt sâu thẳm của Trương Thiên Toàn vẫn siêng chủ quan cạnh bên từng biểu cảm bên trên khuôn mặt è cổ Thanh Thảo, anh ta thở dài một hơi, khước từ nói: "Hà tất phải căng thẳng mệt mỏi như thế." “Tôi ko căng thẳng, đấy là kết cục tốt nhất có thể rồi, không hẳn sao?" từ sau ngày đó, Đinh loài kiến Quốc không nổi loạn nữa. Bác sĩ kêu anh ăn uống cái gì anh sẽ nạp năng lượng cái đó, cho đến khi Lý Mộc Hoa tìm về phòng bệnh của anh. Kế tiếp Đinh con kiến Quốc cùng Lý Mộc Hoa cùng rời khỏi thủ đô, một tháng sau, tin Đinh kiến Quốc cùng Lý Mộc Hoa đính ước bỗng lan truyền rộng rãi khắp các phương một thể truyền thông. Quyền lực của Đinh loài kiến Quốc sinh hoạt Phú Quốc không hẳn tầm thường, cơ mà mấy tin tức hình dáng này vốn sẽ không truyền đến mặt thủ đô, tuy nhiên cuối cùng... Vẫn truyền cho tại trần Thanh Thảo. Lí do cũng rất đơn giản, đó là do lê đính hôn của anh rất long trọng, khách khứa mang lại dự toàn là đầy đủ danh nhân nổi tiếng, truyền thông đâu đâu cũng chuyển tin. Kênh tin tức nào cũng phát sóng lễ đính hôn của bầy họ, giờ đồng hồ vang bự như vậy bảo sao è cổ Thanh Thảo lại lừng chừng chứ.