“Đừng lo chuyện không đâu nữa." cái tát của mạnh dạn Phù Dao chuyển hồn vía vẫn lạc tận chín tầngmây xanh của Hiên Viên Mân tảo về.

Bạn đang xem: Phù dao hoàng hậu quyển 4

đàn bà lại lên tiếng: "Kế hoạch củangươi ra sao ta mặc kệ. Nhưng nếu như muốn ta phối hợp diễn cho xuất sắc thì có một số trong những chuyện nhất định đề xuất nói mang lại rõ ràng. Cuối cùng lúc làm sao ngươi sẽ ra tay với Hiên Viên Thịnh?""Chờ ta thêm một mon nữa."Hiên Viên Mân nói: "Tự vày trong một tháng, ta tin nàng trọn vẹn có thểđảm bảo. Mặc dù nhiên, ta vẫn cần nữ giới giúp giải quyết Thục phi, hiền phi,đồng thời kéo gia tộc của họ xuống nước cơ mà không làm kinh cồn tới HiênViên Thịnh, khiến hắn ta cảnh giác làm phản kích.""Ngươi bao gồm biết làngươi vừa nói một điều siêu hạng hay không?" mạnh Phù Dao liếc nhìnhắn, "Chỉ đề nghị ra tay với nhân từ phi, Thục phi, động mang đến gia tộc của họ,Nhiếp chính vương chắc chắn là sẽ ko ngồi yên. Hắn ta đâu chỉ là heo.""Vậy phải nhờ đến thê thiếp tài trí vô tuy vậy ra tay trổ tài rồi!" Hiên ViênMân dụi dụi vào bạn Mạnh Phù Dao. đàn bà đạp hoàng thượng xinh đẹp với ánh mắtquyến rũ như tơ ra xa, tiếp tục gặm đùi gà suy nghĩ. Càng nhập thần,nàng gặm càng nhanh. Gặm, gặm gặm... Hiên Viên Mân liếc thấy mẫu đùigà sớm đã bị gặm hết thịt chỉ còn sót lại xương, giờ cho xương cũng chẳngcòn, nghe thấy giờ răng với xương chạm vào nhau ken két cơ mà rợn tóc gáy. Thảm rồi, xương gà này sắp thay bằng xương fan mất thôi...Mạnh Phù Dao suy nghĩ xong, doãi tay ra, Hiên Viên Mân gấp nịnh nọt rước khăn tới để phái nữ lau tay. Đùi con gà cùng xương đã biết thành nàng gặm hết từ lâu. Bạn dạng thânnàng cũng quên mất khúc xương gà trong tay. Mạnh Phù Dao nghiêm túc nóivới Hiên Viên Mân, "Danh sách!""Hả?""Ta buộc phải danh sách toàn cục các quyền lực trong và xung quanh cung ngươi hoàn toàn có thể nắm trong tay."Hiên Viên Mân nhíu mày, cười cợt như không cười, "Trẫm cảm thấy list thếlực vào cung đưa cô gái vô thuộc hợp lý, nhưng list ngoài cung dường như không ổn.""Chuyện bạn dạng cung mong làm, ngươi đọc được mới lạđó." táo bạo Phù Dao thản nhiên dựa vào ghế, "Không gửi cũng được. Ngày mai bà xã của ngươi sẽ qua đời.""Nàng không phải lo ngại cho hắn sao?" Hiên Viên Mân nói vọng vào trong."Đó là câu hỏi của ta." mạnh Phù Dao cười gian. Chiến Bắc Dã sẽ tới, Ấn vệ VôCực cũng đến rồi. 2 bên liên thủ, bài toán rời ngoài hoàng cung nước HiênViên chưa hẳn chuyện khổng lồ tát gì. Nàng ở lại chẳng qua vị một nguyên nhân khác thôi.Hiên Viên Mân liếc quan sát nàng, một lúc sau bắt đầu cởi đoạn tay áo mang thường đính thêm trên ống tay áo mỗi một khi diễn kịch xuống, "Ngâm nướcphèn chua, hơ qua lửa rồi đọc." to gan Phù Dao khen ngợi, "Bệ hạthật biết cách giấu. Chẳng nào ngờ được ngươi ngày ngày đầy đủ mang theo bạn dạng danh sách này mặt người, lại còn khoe ra trước phương diện bàn dân thiên hạ.""Thi thoảng nhân tiện tay trẫm còn vứt nó bên trên giường, phía trong gầm tủ nữa cơ." HiênViên Mân cười cợt ranh mãnh, "Hiên Viên Thịnh những lần sai fan trà trộnvào, tuy thế đám ngây ngô ngốc đó có phát hiện tại được gì đâu!"Mạnh PhùDao di động áo lên, vừa quan sát liền cười lạnh. Vào cung không nói làmgì, nhưng lại đám cựu thần xung quanh cung... Hiên Viên Mân kế vị từ bỏ nhỏ, lạiđược chuyển từ đất phong xa xôi về kinh, trước đó chưa từng tiếp xúc cũng chưa có cơ hội tiếp xúc với trọng thần vào triều. Hắn làm cho sao giải quyết và xử lý được?Ánh đôi mắt hai tín đồ chạm vào với nhau lại auto rời đi. Đều là bạn thông minh, khỏi nên nói ra lòng cũng từ hiểu.Sau khi xua đuổi gã hề kết dính lấy mình không rời kia đi, bạo phổi Phù Dao bướcvào trong phòng, thò đầu về phía đằng trước hỏi: "Đã hơi hơn chưa?"Ám Mị ngồi xếp bởi trên giường, ánh mắt chọt lóe lên, "Ổn rồi."Hắn đứng dậy, quan sát ra sân vườn rau, đáy mắt như gồm ý cười, "Nàng chính xác là yêu tinh trời sinh để giầy vò fan khác.”Mạnh Phù Dao quay đầu sang một bên nhìn tín đồ nọ, cảm thấy vẻ phương diện của hắn đã tương đối lênnhiều, mà lại cũng không nói gì thêm ngoài một câu: "Cũng không biết cóphải sẽ xen vào việc của tín đồ khác hay là không nữa.""Nói thông thường phải gồm phúc lắm bắt đầu được chị em xen vào đó." Ám Mị hôm nay lại không hề đá xoáy Phù Dao.Mạnh Phù Dao thấy Ám Mị chẳng mấy khi vai trung phong trạng tốt như vậy, độc nhất vô nhị thời quênmất ý định cũ, ngồi xếp bằng đối lập hắn, gõ đầu gối mỉm cười ha ha, "Này,thiên hạ đệ nhất gần kề thủ, nghe đồn xuất thân của huynh vô cùng thần bí,trên đời chẳng người nào biết. Hai họ xem như cùng thông thường hoạn nạnbao lâu nay, huynh tất cả thể share một chút về gần như chuyện thời còn nontrẻ không?"Ám Mị chú ý nàng. Ánh mắt như giữ ly của hắn thừa sángchói, khiến Phù Dao cảm giác chột dạ. Ngay lập tức sau đó, bỗng dưng nghe thấy Ám Mịmở lời: "Nàng mong biết điều gì?"Người ta đang nói rõ vì thế rồi mà. Táo bạo Phù Dao ngượng ngùng vuốt vuốt chiếc mũi không đáp."Khi một người tan cửa nát nhà, sinh mệnh tựa 6 bình trôi, không thể nào khôngai giúp sức mà một bước lên tiên được." Ám Mị tay chống xuống gối, khẽnhìn Phù Dao, “Ta nghĩ, bản thân thanh nữ rất phát âm đạo lý này.""Vậyai đã giúp huynh?" mạnh dạn Phù Dao đột nhiên nghĩ cho một câu từng nghe đượctrong đêm nọ, "Nếu cô bé ấy tức giận, hãy bảo thanh nữ đến đối phó ta nhưchuyện yên ổn Lăng năm kia đi." Vừa nghĩ tới nhị chữ "Yên Lăng" thiếu phụ liềnđau đầu không thôi. Ngoài ra nó có liên quan then chốt đến đáp án kia.Cũng đắn đo vì sao, Phù Dao cảm thấy fan được nhắc đến trong đối thoại có giới tính chị em chứ không hẳn nam."Có một số trong những chuyện, biết - chưa chắc đã là điều may mắn." Ám Mị ngồi dậy, đứng trực tiếp người, không còn nhìn nàng.Mạnh Phù Dao đứng dậy, bên cạnh đó vẫn muốn liên tục truy hỏi. Nàng không nóigì, cũng không rượu cồn đậy, chỉ cười. Ánh đôi mắt nàng tỏa nắng mà lạnh lùng. Nụcười nhạt tuy vậy kiên quyết.Trầm mang hồi lâu, Ám Mị cuối cùngkhông kháng cự nổi trước ánh nhìn của bạn nào đó, khẽ thở dài, nhìn vềphía Bắc Hiên Viên, lãnh đạm nói: "Nếu phụ nữ khăng khăng mong biết, vậy... Cứ đi liền mạch về phía Bắc."Phù Dao ngây người. Đáp án của hắn vượt mơ hồ. Hiên Viên ở phía tây-nam Đại lục Năm châu. Quanh đó Thái Uyên,năm nước nhà còn lại rất nhiều ở phía Bắc Hiên Viên.

Xem thêm: Lợi Ích Của Nước Mía Cho Sức Khỏe, Nên Uống Nước Mía Vào Thời Điểm Nào Trong Ngày

Rốt cuộc, Ám Mị muốn nhắc đến nơi nào?Song, nhìn vẻ mặt Ám Mị, nàng chắc chắn là hắn vẫn chẳng chịu nói thêm điều gì.Mạnh Phù Dao thở dài bất đắc dĩ, không liên tục hỏi nữa, đối lập với ánhmắt hơi ảm đạm của Ám Mị, chỉ vài cậu nói đã khiến những cực khổ vốn đóngbụi trong tâm hắn trở phải xáo động. Ám Mị khẽ cúi xuống, ho nhẹ.Một bàn tay ấm áp chợt vỗ lên sống lưng hắn, thanh nữ cất tiếng: "Xin lỗi, ta không nên truy hỏi tận tường như vậy.”Ám Mị ngấc đầu, ánh nhìn phức tạp nhìn cô gái có hai con mắt trong trẻo, bọcmình bên dưới lớp áo khoác bên ngoài rộng mềm mại như nhung. Hắn khẽ vươn tay vệ sinh đichút tương còn dính trên khóe miệng nữ rồi cười cợt nói: "Giữ lại làm bữaăn khuya sao?"Động tác của Ám Mị êm ả dịu dàng vô cùng, tương tự cơngió khẽ lướt qua. Phù Dao chỉ vừa cảm thấy tất cả ngón tay khá lạnh vuốt nhẹ lên môi, cùng mừi hương thanh đuối như ẩn như hiện bay tới, Ám Mị đãthu tay về. Phụ nữ ngước nhìn hắn, thấy ánh nhìn trong trẻo như sóng nướchồ thu kia vẫn phản chiếu toàn thể hình dáng của chính mình bên trong, bèn lùi một cách về sau.Phù Dao lùi, Ám Mị ngay lập tức tiến lên. Bạn nữ lùi thêm một bước, Ám Mị tiến thêm một bước. Hai fan không nói câu nào, chỉchơi trò tiến tiến lùi lùi, bầu không khí bao bọc trở bắt buộc tĩnh lặngkỳ quái. Phù Dao lùi tiếp tục ba bước liền chạm vào cửa ngõ sổ, áo nàngdính vào tường.Không còn con đường lui nữa rồi. Ám Mị cười cợt cười, lại vươn tay, Phù Dao cũng ngẩng đầu nhe răng cười cợt với hắn.Sau đó, Phù Dao ngửa fan ra sau, chỉ nghe "phịch” một tiếng, phụ nữ đã lộn nhào ra bên ngoài cửa sổ... Ám Mị như hóa đá, nhìn cô bé đang ba chân tứ cẳng chạy trốn về phía vườn rau trong cung, trên tay còn thế theo một nhỏ thỏ nhỏ, lông đen, trònnhư trái cầu, vừa đi vừa mắng chửi. Một lúc sau, cánh tay còn nằm giữakhông trung của Ám Mị bắt đầu buông xuống, dìu dịu đè lên cửa ngõ sổ.Trời đông giá buốt buốt, Ám Mị vun tóc lên, ngửng đầu quan sát về phía khung trời rộng bao la vô tận, xanh ngắt một màu.Lòng nàng... Cất đựng tổ quốc vạn dặm, mây gió mịt mù, triều đình xảotrá, hậu cung quỷ quyệt, đao quang kiếm ảnh, gạt bạn lừa mình, nhưnglại chẳng chịu cất chứa trong thời gian tháng cảm tình thiết tha.Nhiều ngày như vậy, Quận chúa thỏ dĩ nhiên nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi nhỉ?Quận chúa thỏ ôm lò sưởi tay, ngồi trong cung điện ấm áp. Lớp lông mịn màuhồng nhạt gắn trên cổ áo cô bé ấy cọ vào đụn má, yêu thương kiều nhỏ tuổi nhắn nhưmột đóa hoa, chỉ có vẻ như thẹn thùng đẹp tươi trên gương mặt đàn bà ngày trước giờ sẽ vơi dần, càng ngày càng trở cần lạnh nhạt."Hoànghậu..." người vợ ấy ngồi vào cung điện, ước chừng gần một giờ ko nóinửa câu, to gan lớn mật Phù Dao cũng im lặng, ngồi một địa điểm nhìn nữ giới ấy đầy hứngthú. Một tiếng trôi qua, cô gái thỏ như lạc vào cõi tiên sẽ hồi hồn trở lạitrái đất. "... Con phải làm sao đây?"Đúng rồi đó, chứng mất hồn này của cô càng ngày nghiêm trọng, quả thực rất cực nhọc giải quyết."Dường như, thân phụ đã ra tay với A Việt ca rồi..." Quận chúa thỏ nước mắtgiàn giụa. Từng nào điều chổ chính giữa sự hội tụ trong lòng, sau cuối khôngnhịn được trút bỏ hềt trước phương diện người bạn đường duy tốt nhất này. Phái nữ ấy nói: "Con cần cứu chàng!"Mạnh Phù Dao chú ý nàng, "A Việt ca ca là ai?""A Việt ca ca là A Việt ca ca à."Mạnh Phù Dao âm thầm than trong lòng, từ vứt ý định chơi trò lừa gạt với tè cô nương này, vỗ vỗ vai nàng, "Muốn cứu bạn đúng không? phân vân người cũng chẳng biết ta thì cứu làm cho sao? Con tất cả biết A Việt ca ca kia đang ở chỗ nào không?"Quận chúa thỏ rung lắc lắc đầu.Mạnh Phù Dao thở dài, nói với nàng: "Đã nghĩ về ra cách cứu người chưa?"Quận chúa thỏ thường xuyên lắc đầu..."Đã nghĩ đến hậu quả sau khi cứu người chưa?"Quận chúa thỏ rung lắc tiếp... bạo phổi Phù Dao tỏ vẻ yêu mến xót, "Cháu gái xứng đáng thương, coi ra nhỏ chỉ hoàn toàn có thể dựa vào thím rồi."Quận chúa thỏ ngẩng phương diện theo một góc 45 độ, bày ra ánh mắt tròn xoe u ám và đen tối đến 180 độ.Ưhm, ta cũng nên nhớ kỹ góc mặt nhìn cực kỳ loli(*) này, ngóng có bài toán cần sẽ bắt chước y hệt...(*) Loli: là một trong từ có xuất phát từ Nhật Bản, dùng để làm chỉ những người sờhữu bản thiết kế hoặc tính bí quyết giống các bé gái từ bỏ mười hai, mười ba tuổi trở xuống."Trông con tí hon đến mức đáng tiếc như này, phiên bản cung đành gánh vác hầu như chuyện."Mạnh Phù Dao gặm răng giậm chân, nói tiếp: "Vận Nhi, bé hãy nghĩ phương pháp lấysơ đồ kết cấu phủ Nhiếp bao gồm vương, thông tin về những địa điểm quantrọng, cách sắp xếp người vào Vương đậy giao mang đến ta. Chúng ta cùngnhau phân tích xem A Việt ca ca của nhỏ nhiều kỹ năng bị phụ thân con nhốt ở chỗ nào nhất."Hiên Viên Vận không phải kẻ ngốc, chị em ấy nhíu mày, chần chừ, "Đưa mang lại người...""Con sợ báo tin cơ mật ở phủ Nhiếp chính vương mang đến ta, ta sẽ gây ra điềubất lợi cho Vương phủ?" khỏe mạnh Phù Dao mỉm cười ha ha. "Vận Nhi à, ta bao gồm thểlàm gì tổn hại cho cha con đây? Ta chỉ là một Hoàng hậu bù quan sát với một đám thủ công là cung con gái thái giám tay không tấc sắt, trói con kê khôngchặt. Trong khi bên tê là Nhiếp bao gồm vương sở hữu binh quyền toàn bộtriều đình. đối chiếu lực lượng nhì bên, bé còn ý muốn nói sao nữa?"Quận chúa thỏ ngập ngừng, gương mặt đỏ bừng vì chưng thẹn thùng, gấp vã lên tiếng: "Không phải, cung phi nương nương, bé không..."Mạnh Phù Dao trầm trồ "bi phẫn", phẩy tay áo, nói: "Chẳng qua thấy con nôn nóng tội nghiệp, một cô gái yếu mát như ta mới ý muốn ra tay giúp đỡ! Nhữngcái không giống không nói, chỉ riêng bài toán con võ công đầy mình, bạn dạng cung chẳngbiết gì, con thấy ko ổn, phất tay một cũng đủ bóp chết bản cung rồi!""Á... Bóp... Bóp... Ch..." Quận chúa thỏ thật thà gặp gỡ phải hổ già lòng dạ đen tối, khôn xiết nhanh đã bị bức mang lại đường cùng. Cô bé xíu này đến hai chữ "bópchết" độc ác cũng chẳng thốt thành lời, mặt mũi đỏ bừng, khóe mắt rưng rưng nhị hàng lệ nóng, vội vàng vã đứng lên bám mang tay áo mạnh bạo Phù Dao,"Không... Không..."Mạnh Phù Dao "tủi thân" kéo tay áo cô bé ấy,tiện đà đưa lên vệ sinh nước đôi mắt vốn chẳng chảy giọt nào, sụt sùi nói: "Quận chúa, phụ nữ bọn họ thật khổ…”Một câu chẳng tương quan gì đếnnhau lại gợi ra sự đồng cảm, bé bỏng gái nhỏ tuổi chợt địa chỉ đến quãng thờigian khổ sở, trằn trọc lo lắng, nhanh chóng "Òa" lên, bửa vào vai Phù Daobật khóc nức nở.Nàng thỏ khóc hu hu, "... Nhỏ đưa... Con sẽ đưa..."Mạnh Phù Dao vỗ về đàn bà ấy, dịu dàng nói: "Không sao... Ko sao... Hóng cứu được A Việt ca ca của con, ta đang đưa nhỏ đến nhà ông ngoại... Phụ vương con không tìm thấy người, sẽ dần dần nguôi giận..."Bé gái tựa vàovai thiếu nữ khóc như mưa vết mờ do bụi bay. Phù Dao tiếp tục vỗ về, góc nhìn lại rảnh ngước lên nhìn vào phòng trong. Rèm trước cửa tự dưng được vạch lên, hiệnra láng người cao ráo loáng nháng phía sau. Tín đồ đó đứng nhìn cô bé vàTiểu Quận chúa một thời gian lâu, góc nhìn trong suốt như trộn lê, sáng sủa rực tựacầu vồng.