"Cái chết không nán để ngóng xem các gì ta đã có tác dụng và phần nhiều gì ta sẽ còn đề nghị làm"Tịch Thiên (Shantideva)


*

*

Tháng 10 năm 2010 vừa qua, công ty xuất phiên bản Nil vừa phát hành một quyển sáchrất công tích dầy hơn 400 trang của nhà sư tín đồ Pháp, Matthieu Ricard, góp nhặtnhững đoạn hay tốt nhất trong kinh sách Tây tạng nhưng ông tất cả dịp đưa ngữ tự vài chụcnăm nay. Dưới đây là phiên bản dịch một chương ngắn liên quan đến vô thường và cái chết.Sách mang tựa đề là "Những bé đườngtâm linh, tuyển tập nhỏ dại về hầu hết đoản văn xuất sắc tuyệt nhất của tởm sách Tây tạng"(Chemin spirituels, Petite anthologie desplus beaux textes tibétains).

Mỗi khoảng thời gian ngắn trong cuộc sống đều tượng trưng cho 1 giá trị vô biên.Thế nhưng bọn họ lại cứ làm cho thời gian trôi đi giống như những hạt cát vàng lọt quakẻ hở của bàn tay. Chẳng có gì đáng ai oán hơn khi thấy đôi tay trắng vào cuốiđời mình. Hãy ý thức sự quý giá của từng tích tắc trong cuộc sống. Yêu cầu sử dụngnhững khoảng thời gian ngắn ấy một phương pháp hữu hiệu hầu đem về sự giỏi lành cho ta và cho ngườikhác. Trước hết phải xóa khỏi mọi ảo giác khiến cho ta có niềm tin rằng "còn cả một cuộcđời trước mặt". Cuộc sống của ta trôi đi như 1 giấc mơ, một dịp nào đó nósẽ dừng lại mà ta không hề hay biết. Không nên nấn ná hãy thực hiện những giâyphút sót lại một giải pháp thiết thật nhất nhằm khỏi ăn năn hận khi lìa đời. Tu tập đểphát huy rất nhiều phẩm tính nội vai trung phong không khi nào là một việc quá sớm.

Bạn đang xem: Thơ phật giáo về cái chết

Bạn đã xem: Thơ phật giáo về mẫu chết

Bảnchất phù du của mọi hiện tượng lạ được trình bày dưới nhì dạng không giống nhau : thứ nhấtlà vô hay thô thiển - ví dụ như mùa màng thay đổi thay, núi non sụp lở, thânxác già nua, cảm nghĩ trồi sụt - vật dụng hai là vô hay tinh tế, phát hiện tại trong từngđơn vị nhỏ bé nhất của thời gian. Trong từng giây phút cực vi tất cả những gìdù hình thức có vẻ chắc chắn thì thực tế cũng đông đảo không tránh ngoài sự thay đổi thay.Phật giáo xem thể dạng vô thường tinh tế tương tợ như 1 giấc mơ, một ảo ảnh,một cái lưu đưa vô tận ko thể thâu tóm được.

người tu tập phải liên tục ghi nhớ trong tâm địa trí mình ý suy nghĩ về cáichết, tuy nhiên không phải chính vì như vậy mà bạn ấy phải bi đát khổ với u sầu, ngược lại ýnghĩ ấy luôn nhắc nhở họ tránh việc phí phạm những tích tắc trong cuộc sống nàymà hãy sử dụng chúng để biến đổi cải nội trung tâm mình, đúng tựa như những gì nhưng mà mình ý muốn ước.Ta hay có xu hướng tự nhủ : "Tôi phải thanh toán giao dịch cho xong các công việcđang mong chờ và hoàn tất những dự án dở dang, tiếp nối mới mở mắt ra được để lo đếnđời sống trung ương linh." tuy nhiên đấy chỉ là 1 cách nguy hiểm nhất nhằm tự đánhlừa mình loại chết là 1 trong chuyện hiển nhiên, chỉ có điều là ta tất yêu biếttrước nó sẽ đến lúc nào với trong bối cảnh nào. Trong cuộc sống thường nhật, dùtrong tình huống nào ví dụ như đang đi, đang nạp năng lượng hay đã ngủ... Tất cả đềucó thể bất thần trở thành nguyên nhân đưa tới cái chết. Đấy là những gì mà ngườitu tập chân thiết yếu phải luôn luôn ghi nhớ. Ở Tây tạng, các nhà tu ẩn dật khi team bếplúc tinh sương phần lớn tự thông báo lấy bản thân là biết đâu sáng mai mình sẽ không thể ngồiđây nhằm nhóm thêm một nhà bếp lửa mới. Sau mỗi hơi thở ra họ đa số nghĩ rằng mình vẫn cònmay mắn nhằm hít vào một trong những hơi thở mới. Ý nghĩ về về chết choc và vô hay là đụng cơkhích lệ họ chăm bẵm hơn vào việc tu tập hằng ngày.

DILGO KHYENTSÉ RINPOCHÉ (1910 1991) (3)

Như lượng dầu vào chiếcđèn luôn luôn vơi dần, phần nhiều sự trên gắng gian mỗi một khi một ngay sát hơn với hồi thông thường cuộc.Thật khôn cùng ngây thơ lúc nghĩ rằng hoàn toàn có thể hoàn tất các quá trình dở dang với sauđó sẽ dành quãng đời còn lại của chính bản thân mình để tu tập Đạo Pháp. Có chắc là ta còn sốngđến thời điểm ấy hay không ? chiếc chết có thể đến bất kể lúc nào không phân biệt là giàtrẻ lớn bé ! mặc dù đang làm gì thì ta cũng nên đừng quên mình sẽ bị tiêu diệt và luôn luôn tự nhắcnhở bản thân về vấn đề này trên Đường tu tập Một kẻ phạm nhân bị truy nã nã không cómột khoảng thời gian rất ngắn nào được im tâm; thời gian nào y cũng lo sợ, bắt buộc nghĩ ra trăm nghìn kếđể trốn tránh sự trừng phạt. Chắc chắn rằng ta sẽ không còn thấy fan ấy mê mải phác họasơ vật để xây dựng một tòa nhà mới cho mình. Làm vắt nào ta hoàn toàn có thể lơ là lúc cáichết đang rình rập trong từng tích tắc ? Vậy chỉ còn cách tu tập Đạo Pháp ngaytừ giờ đồng hồ phút này, hầu góp ta biến hóa cái chết thành một fan bạn.

toàn bộ mọi thứ đều phải sở hữu hạnkỳ. Tín đồ nông dân hiểu rõ điều này, họ xem chừng để biết cơ hội nào cần phải cày,phải gieo hay cần gặt, họ sẵn sàng mọi vật dụng khi yêu cầu đến. Trong những khi ta vẫn hội đủmọi điều kiện tiện lợi và gặp được một vị thầy chân bao gồm chỉ dạy, có lẽ nào talại bỏ phí cánh đồng giải thoát của bản thân ?

những kiếp sinh sống tương laiđang mong chờ ta một con phố thật dài chết choc chỉ là một ngưỡng cửa bắt buộc bướcqua. Ta đã bước 1 mình qua mẫu ngưỡng cửa ngõ ấy, họa may sự tu tập và lòng tin tưởngnơi vị thầy của chính mình là gần như gì duy nhất rất có thể giúp ta trước ngưỡng cửa ngõ đó.Cha mẹ, bạn hữu, uy quyền, của nả và rất nhiều gì ta thường quan tâm đều phải bỏlại.

Xem thêm: Cách Thức Ăn Uống Để Người Bệnh Mau Phục Hồi Phục, Chế Độ Dinh Dưỡng Hợp Lý Cho Người Bệnh

nếu cứ khiến cho công việclặt vặt làm mất đi hết thì giờ đến lúc hấp ân hận ta sẽ hối tiếc và khiếp sợ sẽ xâm chiếmlấy mình, tương tợ như một tên trộm bị nhốt vào ngục cùng tự hỏi số trời mình sẽra sao. Mật-lặc-nhật-ba (Milarépa) gồm nói với người thợ săn Gonpo Dordjé như thếnày : "Hãy đặt lòng tôn kính vững chắc vào Thầy mình cùng Tam Bảo dù cho phảimất tất cả, cơ mà ngươi đang sống với sẽ chết trong an bình và lòng tràn ngập hânhoan".

LIÊN HOA SINH (PADMASAMBHAVA, thếkỷ trang bị VIII - IX) (4)

Sự sống trôi nhanh tựa như những đám mây ngày thu ;Cha mẹ, bạn bè như những người đứng nhìn sản phẩm & hàng hóa trong một ngày họp chợ ;Thần chết đang lén lút rình rập như mẫu bóng xế buổi hoàng hôn.Thế giới vị trí kia như một con cá nhìn trong suốt đang tập bơi trong làn nước đục; trái đất như một giấc mơ hiện đến trong giấc ngủ tối qua ;Thú vui giác cảm thì cũng giống như một ngày lễ hội phù du ;Sinh hoạt thường nhật không khác những gợn sóng li ty vô tích sự, Đang xô đẩy nhau trên mặt nước.

DILGO KHYENTSÉ RINPOCHÉ (1910 -1991) (5)

SHECHEN GYALTSAP (1871 - 1926)(6)

Giữa các đám mây ảo giác với phù du,Lấp lóe một tia chớp của sự việc sống này. Bạn có tin rằng mình còn sống cho ngày mai ?Hãy tu tập Đạo Pháp tức thì trong hôm nay đi !

GOUNTHANG TENPAI DRÖNMÉ (1762 - 1823) (7)

Trong loại nước xanh biếc đang nhảy múa,Giữa giờ đồng hồ rì rào bất tận của rất nhiều làn sóng vỗ,Vang thông báo kêu cứu của một người con gái.Đến bao giờ nàng có khả năng sẽ bị đông cứng vào băng giá chỉ của ngày đông ? rất nhiều cánh đồng lung linh đầy hoa, vang lên tiếng ong rộn rã,Chẳng mấy chốc đang tê buốt trong băng giá bán của buổi sáng sớm mùa thu,Để rồi biến hóa hoang vắng tựa như những bóng ma,Rên siết và lo sợ trước những cơn mưa đá dập dồn. Hai bé chuột, một trắng một black - ngày cùng đêm -Luân phiên gặm nhấm gần như cọng rơm của việc hiện hữu này. Trong mỗi khoảnh khắc ta cách thêm từng bước,Để cho gần rộng với quân địch là chiếc chết.Kìa một người lớn tuổi đang khóc đứa con ra đi,Thân cầm cố run lên và còng xuống.Mái tóc bội nghĩa phơ xoắn lại như một cái vỏ sò.Nào có ai bảo những người dân già đi trước ?

TENNYI LINGPA (1480 - 1535) (8)

 

Suy bốn về Vôthường

Hãy tưởng tượng đột thấymình hiếm hoi trong một vị trí xa lạ, chưa bao giờ từ đâu mang lại và cũng chưa biết mìnhphải đi đâu. Ta lạc vào một thung lũng thật bi thảm thảm hướng tới phương bắc, mặtđất đen xì rải rác những di tích đổ nát màu gạch ốp đỏ, ko một bóng người, tự xavọng lại giờ đồng hồ ầm ầm của thác đổ từ những vách đá của rất nhiều ngọn núi âm u. Các tảngđá sụp lở lăn xuống phá đổ vỡ cả triền núi cao, gió rít trong cỏ dại, một lũ ác thúđang tranh nhau cấu xé một xác chết. Giờ sủa ăng ẳng của chó rừng đan xen vớitiếc choang choang của anh em quạ và tiếng than vãn của chủng loại chim cú. Đỉnh núi giống như nhưnhững lưỡi nhọn đâm thủng cả khung trời , gió hú, mặt trời lặn xuống sau rặng núi,bóng tối dầy sệt tỏa rộng khắp nơi.

Lạc lõng, không bạn đồnghành, tôi chưa bao giờ mình đang nơi đâu và nên đi về đâu. Vô cùng thuyệt vọng tôichỉ biết thở than một bản thân : "Thật thảm thương, tôi đang nơi đâu thế này ? Concái tôi đâu rồi ? bố mẹ tôi ? của cải tôi ? Xứ sở tôi ? Thật hết sức kinh hoàng!"

Tôi hoang mang muốn bướcđi, tuy nhiên vừa nhấc chân lên đã vấp bửa và bổ lăn xuống một vực sâu. Đang lúc rơitôi thốt nhiên nắm được một lớp bụi cỏ mọc bên trên một ghềnh đá cheo leo. Tôi chũm chặt chùm cỏ,tuyệt vọng và lơ lửng trong không trung. Quan sát xuống, hun hút không thấy đáy vựcđâu cả, chú ý lên vách đá phẳng như mặt gương như một tấm gương vút lên tận trời xanh. Giórít bên tai. Tự nhiên phía bên đề xuất của lớp bụi cỏ từ một kẻ hở trong phiến đá cómột nhỏ chuột white chui ra cắm một cọng cỏ với tha vào hang. Phía trái bụi cỏ lạixuất hiện một con chuột đen cắn một cọng cỏ và tha vào một hang khác. Cả haicon thay nhau cắn từng cọng cỏ mang đi, lớp bụi cỏ thưa dần, (hai bé chuột một trắng với một đen tượngtrưng cho 1 ngày và tối đang làm cho cuộc sống của ta ngắn lại).

Không có cách nào xua đuổi hai con chuột, tôi gớm hoàng suy nghĩ đến chết choc gầnkề : "Thế là giây phút sau cùng đã đến". Thông thường quanh chẳng có bóng dángmột ai mang đến tôi cầu cứu. "Trước đây tôi không còn nghĩ cho tôi sẽ bị tiêu diệt và khônghề để mắt vào việc tu tập Đạo Pháp. Tôi không nghĩ cần giáp phương diện với loại chếtsớm như vậy, núm nhưng nó lại đang hiện diện trước mặt. Tôi sẽ không còn nhìnthấy những con tôi, bằng hữu tôi, của cải và quê nhà tôi. Trước đó tôi chỉ biếtgom góp của nả và không hề cân nhắc những gì tốt đẹp hơn, nhằm rồi lúc này tôiphải bỏ lại toàn bộ để đơn chiếc lạc vào trong 1 nơi nhưng mà tôi không biết đây là đâu. Thậtkinh hoàng ! Làm thế nào để thoát khỏi số phận thảm thương này ? còn tồn tại một chútmay mắn nào góp tôi ra thoát xuất xắc chăng ?"

tự nhiên Thầy tôi hiệnra trên bầu trời, có sáu món trang sức bằng xương, ngồi trên tòa sen cạnh mộtvầng trăng, đã lắc chuông với đánh vào một chiếc trống nhỏ dại (đấy là các biểu tượng mà tín đồ Thầy muốn gợilại cho những người đệ tử : hoa sen thay thế cho cuộc sống thường ngày thế tục tuy thế vẫn giữđược sự thanh cao, phương diện trăng tượng trưng đến lòng trường đoản cú bi, sáu món trang sức quý bằngxương tượng trưng mang lại sáu phẩm hạnh cực kỳ nhiên, chuông bé dại tượng trưng đến trítuệ, dòng trống tượng trưng cho Đại Phúc hạnh). Thầy tôi múa một cáchthật oai nghi trong không trung với nói với tôi :

"Bất hạnh gắng ! Hiệntượng vô thường vẫn làm nhỏ biến mất. Hoa màu trôi nhanh, tất cả mọi tín đồ dùbạn hay thù đều già nua và bắt buộc chết. Tuổi trẻ em cũng tàn phế truất theo từng tháng, từngngày. Không tồn tại cách nào nhằm đẩy xa chiếc chết, mặc dù nếu nhỏ nghĩ rằng còn cóthể ra thoát thì nên nhìn vào tình huống của con trong bây giờ và tức tương khắc khôngđược lờ đờ hãy để mắt nghe thầy dặn bảo với tất cả sự tôn kính."