Họ vẫn bàn cãi với nhau: “Sống lại trường đoản cú cõi chết nghĩa là gì?” (Mc 10, 9), một trong số họ quả quyết rằng: “Làm gì bao gồm kẻ thư hùng lại?” (1Cr 15, 12).

Bạn đang xem: Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại

quanh đó ra, “họ vừa nghe tới việc người sống mái lại, thì cười cợt nhạo cùng nói: “Chúng tôi ước ao được nghe lại khi khác về điều ấy” (Cv 17, 32), một cách mạnh bạo hơn: “những bạn thuộc đội Sa-đốc là những người nói không tồn tại sống lại” (Mt 22, 23).

“Chẳng gồm điều nào trong đức tin Kitô giáo lại bị kháng đối mãnh liệt dẻo dẳng, ngôi trường kỳ với say mê như tinh thần vào cuộc đời lại phần xác. Thực ra, những triết gia ngoại giáo đã và đang nói nhiều tới linh hồn bất tử. Trong không ít tác phẩm, họ đã nhắc đi kể lại rằng ý thức con fan sẽ trường sinh bất tử. Cầm cố nhưng, khi đề cập tới sự sống lại phần xác, là chúng ta không ngần ngại phản đối công khai minh bạch ngay. Điểm trước tiên họ phản đối, như chúng ta thường mang lại biết, chính là thân xác đời này sẽ không thể như thế nào bay lên tới mức trời cao được”.<1> các nhà duy trung khu duy thiêng cũng ko màng tới chuyện tịch thu thể xác của họ, họ không thân thương tới vấn đề thân quái vật lại (như chính Augustinô).

Vì thế, “có đều nhà thần học từ thời điểm cách đây 30 năm chỉ coi sự phục sinh của Đức Giêsu như là 1 trong những thứ trang sức cũng chính vì cái chết và buồn bã của Ngài đầy đủ để cứu vớt “các linh hồn” (Rey mermet), phải lời cuối của tởm Credo: tin xác loài fan sống lại, chắc lạ lẫm với nhiều người dân thời đại bọn chúng ta<2>, vì: “Con bạn trong văn minh lúc này ít cảm xúc về số đông sự cuối cùng. Tại sao là, một đàng phong trào và nhà nghĩa tục hoá với cách biểu hiện tiêu thụ tham hưởng đều của cải nai lưng tục; lối khác, các “hỏa ngục dưới thế” do vậy kỷ này gây nên cũng đã khiến người ta “quên”<3>. Họ chỉ muốn: “Nhặt chút hương thơm tĩnh lặng, uống chén bát trà vô vi, trần thế không hỏi nữa, sinh tử bao gồm làm chi.” (Lý Bạch).

Phản ứng của các Tông Đồ, tín hữu Côrintô, bạn Hy lạp, team Sa-đốc và những người dân đồng thời với thánh Augustinô cũng là các phản ứng của nhiều người vào thời đại hôm nay, và đầy đủ vấn nạn nhưng họ đưa ra mang chiều kích bắt đầu và nhọn bén hơn, bị chi phối vày khoa học kỹ thuật cùng nền “văn minh sự chết”.

Bất chấp số đông chống đối hững hờ thường chạm mặt phải, fan Kitô hữu vẫn tuyên tín: “Tôi tin xác loài người ngày sau sinh sống lại”.

“Ngay trường đoản cú đầu, tin kẻ sống mái lại đã là điều cốt yếu hèn của đức tin Kitô giáo” (GLCG 991). Giáo phụ Tertulianô sẽ nói một cách thiết yếu xác: “Niềm mong muốn của tín đồ kitô đặt tại nơi sự kẻ trống mái lại, cũng chính vì tin như thế, mà chúng ta mới là kitô hữu<4>, và thánh Phaolô trái quyết: “Nếu không tồn tại chuyện kẻ sống mái lại thì Đức Kitô cũng đã không sống lại, cùng việc anh em tin cũng hão huyền”. (1Cr 15, 13–16).

Đó cũng là cố gắng tìm một chỗ đứng cho tín vấn đề đó trong toàn cục cơ cấu đức tin Kitô giáo. Mặc dù nhiên, đức tin là một trong những tổng hợp, trong số ấy các tín điều cần được mày mò trong tương quan với nhau, chứ chưa phải riêng rẽ biệt lập, chỉ có cái nhìn toàn vẹn về đức tin mới hoàn toàn có thể giúp đạt được những câu vấn đáp cho lý trí và trái tim về những vướng mắc thuần lý cũng giống như tình cảm ngăn chặn lại tín điều này.

Toàn cỗ Kinh Tin Kính, trong cái nhìn lịch sử, mang tính “chiều ngang” thì tín điều: “Tôi tin xác loài fan ngày sau sống lại” như thể hệ quả tất yếu phần lớn “tôi tin” của không ít tín điều trước và nó như là vết son, đỉnh điểm, cùng đích và hi vọng của người kitô hữu cũng như thể hiện quyền năng của Thiên Chúa. Mặc dù nhiên, điều này có vẻ mang bề ngoài “vụ lợi”: sau khoản thời gian con tín đồ đã thi hành phần đông “bổn phận” tin so với Thiên Chúa thì hiện giờ đến lúc Thiên Chúa “phải làm”, “thực hiện” sự công bằng như là 1 phần thưởng: “trả công” cho nhỏ người.

Quả thực, dưới tầm nhìn của công ty nghĩa thực dụng, như Wiliam James: “sự thật, đó là việc lợi ích” thì con tín đồ quan niệm: “tôn giáo nào hữu dụng nhất để an ủi con người thoát khỏi những đau khổ của cuộc đời, để làm cho con fan thảnh thơi chờ đợi giây phút chót của cuộc hành hương trần gian này của họ, thiết yếu tôn giáo đó new là tôn giáo thật, với nó thật, bởi nó hữu hiệu. Tự đó, tôi tin bởi đó là sự lợi ích, hữu hiệu”<5>.

Vì thế, tầm nhìn của Hans Urs Von Balthasar về nhỏ búp bê Nga có chiều hướng tích cực hơn: “Con búp bê của bạn Nga. Các bạn hãy gỡ nó ra, bạn sẽ thấy một bé búp bê trang bị hai giống y như trước, tuy nhỏ tuổi hơn. Hãy gỡ tiếp lớp thứ ba ra, các bạn sẽ thấy con thứ ba. Bạn hãy cứ tiếp tục làm như thế cho tới con búp bê cuối cùng nhỏ tuổi tí xíu, và bây giờ bạn hãy trổ tài nghệ của bạn: góp gộp lại toàn bộ những lớp đang được tách bóc gỡ ra đó làm sao cho thật khéo, làm cho sao ở đầu cuối lại trở về được triệu chứng như ban đầu cũng chỉ tất cả một con búp bê duy nhất cơ mà thôi mang trong mình toàn bộ những con búp bê khác”<6>. Bí quyết nào đó, mối đối sánh tương quan giữa các tín điều cũng gần như là con búp bê Nga “những đạo lý Kitô giáo hàm cất lẫn nhau, loại này phía bên trong cái kia với ngược lại” (Balthasar). “Tôi tin xác loài bạn ngày sau sinh sống lại” đã có được “ôm ấp” bởi vì những tín điều, những “tôi tin” trước đó. Bởi thế, “phải ghi nhận rằng vào các phiên bản tuyên xưng có tương đối nhiều câu tín lý chứa đầy tính hiện tại về chủ đề thân xác phục sinh”<7>.

Quả thực, “tất cả quyền lực của con fan trở buộc phải bất khả đối với việc đem về ơn cứu vớt độ” (Ratzinger), con người không thể trường đoản cú mình cứu giúp mình hay làm cho mình sống lại được, nó có tồn tại, hiện nay hữu, sống lại là nhờ bởi Ai đó. Nên: tín điều sau cùng “tôi tin xác loài tín đồ ngày sau sống lại” đã được “khơi nguồn, bao bọc, ôm ấp” vày tín điều đầu tiên và quanh đó cùng: “Tôi tin kính một Thiên Chúa là thân phụ toàn năng, Đấng tạo nên thành trời khu đất muôn đồ dùng hữu hình với vô hình.” Niềm mong muốn “xác loài bạn ngày sau sinh sống lại” đang trở thành cần thiết như là hậu quả nội trên của đức tin vào Thiên Chúa trí tuệ sáng tạo con bạn trọn vẹn cả hồn với xác. (GLCG 992).

A. TÔI TIN XÁC LOÀI NGƯỜI NGÀY SAU SỐNG LẠI VÌ

I. THIÊN CHÚA LÀ phụ thân TOÀN NĂNG – ĐẤNG TẠO HOÁ: NGUỒN SỰ SỐNG

1. Thiên Chúa là thân phụ toàn năng – Đấng tạo thành hóa

“Lời khẳng định đầu tiên của bạn dạng tuyên xưng đức tin cũng chính là lời căn phiên bản nhất… toàn bộ các tín điều trong ghê Tin Kính đầy đủ tùy ở trong vào tín điều thiết bị nhất” (GLCG 199). Vị thế, “Huấn giáo về sáng tạo có một tầm đặc biệt quan trọng cơ bản, liên quan đến chính căn cơ của cuộc sống nhân bản và cuộc sống kitô hữu, vì chưng nêu rõ câu trả lời của đức tin Kitô giáo cho câu hỏi căn bản mà con fan của số đông thời đại thường đặt ra cho mình: “Chúng ta từ đâu tới”, “Chúng ta đi đâu?”, “nguồn nơi bắt đầu của bọn họ là gì?”, “cùng đích của họ là gì?”,… hai thắc mắc về bắt đầu và cùng đích không bóc tách rời nhau” (GLCG 282).

Dù đề tài sáng tạo đang gồm có vấn nạn từ phía khoa học, từ sự việc sự dữ, nhức khổ, tuy vậy nó cũng là điều mà con tín đồ mọi thời đại và các Thánh cam kết quan tâm. Trong Thánh kinh, hai truyền thống Gia vit và tư Tế đã tường thuật về họat rượu cồn này của Thiên Chúa, từ đó mang đến một chân lý: “Thiên Chúa không có lý vày nào khác để sáng chế ngoài tình thương và lòng nhân hậu của Người.” (GLCG 293). “Ngài không yêu cầu một lắp thêm gì tất cả trước hoặc một sự hỗ trợ nào nhằm sáng tạo… Thiên Chúa sáng tạo từ hư không” (GLCG 296). cũng chính vì thế: “không có gì cơ mà Ngài không có tác dụng được” (Gr 32, 17), “Người làm toàn bộ những gì người muốn” (Tv 115, 3), “Những điều mà so với loài bạn thì ko thể, tuy vậy không phải đối với Thiên Chúa” (Mt 19, 26) nên Đức Maria đã đề xuất thốt lên: “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi đông đảo điều kỳ diệu” (Lc 1, 49). Vì chưng vậy, “Không có gì làm cho cho họ tin tưởng và hy vọng vững dạn dĩ cho bằng xác tín: không tồn tại gì nhưng Thiên Chúa không làm cho được. ” (GLCG 271). Vì vì: Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng.

Dù toàn năng hay quyền năng chứ chưa hẳn quyền lực, thì đức tin của bạn kitô hữu vẫn lắc đầu vị Thiên Chúa toàn năng đó nhằm tin vào Đấng là thân phụ trước là vị Thiên Chúa toàn năng.

Cha: phát âm theo nghĩa thường thì là bạn đã tác sinh trong tình yêu cùng yêu thương người con với trách nhiệm, mệnh lệnh của mình. Điều này mang đến thấy: Ngay thiết yếu hành vi tạo thành dựng của chính mình với nguyên nhân duy nhất: yêu thương thương, thì vị Thiên Chúa toàn năng tê cũng chính là thân phụ toàn năng, bởi thế: “Thiên Chúa là phụ vương toàn năng, chức năng làm thân phụ và thế lực của người soi sáng mang đến nhau” (GLCG 270).

Nếu St 3, 15 được coi là “Tin Mừng đầu tiên”, thì vào tầm khoảng khởi thủy ấy, “Tin Mừng về hiện nay hữu”, “Tin Mừng về sự sống” đã làm được “loan báo bởi lời-hành động”: “Chúa phán” đối với toàn bộ tạo vật khiến Jean Rostand cho đến Teilhard de Chardin cùng Huxley đang phải kinh ngạc thốt lên lời thích thú trước “phép lạ” cuộc đời đó, với “Tin Mừng về hiện hữu”, “Tin Mừng về việc sống” này mang lại với con người vào “ngày vật dụng sáu” ấy bao gồm cái nào đấy rất quánh biệt: Con tín đồ được dựng nên “Theo hình ảnh như họa ảnh của Thiên Chúa” (St 1, 26). thiết yếu Ngài đang nắn hình fan với vết mờ do bụi lấy từ đất đai, “Người sẽ hà khá sống vào mũi nó và bạn đã thành mạng sống” (St 2, 7). Sự thân cận giữa Thiên Chúa cùng con người đã được cấu hình thiết lập (nắn), “nụ hôn tình yêu với sự sống” đã có được trao ban (hà hơi), nên “khi tạo thành dựng con người, Thiên Chúa bước vào tri giao cùng với họ bằng một giao ước phụ tử” (FX Durrwell), và “theo ý muốn đầy hiền đức của Người, fan đã tiền định đến ta “làm nghĩa tử” dựa vào Đức Giêsu Kitô” (Ep 1, 5), “Nhờ kia ta kêu lên Abba, lạy Cha! bao gồm Thần Khí xác nhận cho thần hồn ta rằng: ta là con cái Thiên Chúa” (Rm 8, 15-16); vì thế, theo thể thức bạn dạy bọn họ dám nguyện rằng: “Lạy phụ vương chúng tôi làm việc trên trời”.

2. Sự sa ngã-chết cùng Tin Mừng cứu Độ

Thế rồi, ngay trong cảnh thiên đường của vườn địa đàng, vấn nạn ý nghĩa sâu sắc cuộc sống, sự chết đã được đề ra chiếm gần như trang trước tiên trong Thánh kinh và Thánh tởm trả lời: Thiên Chúa không thích cái chết cho bé người, “Thiên Chúa không làm nên cái chết” (Kn 1, 13) “vì chưng Thiên chúa đã dựng nên con người để được bất họai” (Kn 2, 23), “chính vì sự ghen tuông của ma quỷ mà sự bị tiêu diệt lọt vào cầm gian” (Kn 2, 24), chết là kết quả của tội (Rm 5, 12), vì vì: bao gồm Ngài đang “cho từ khu đất mọc lên các thứ cây trồng sướng đôi mắt và tiêu hóa lành cùng cây sự sống trung tâm vườn thuộc cây biết tốt xấu” (St 2, 9). trong tự do, với cám dỗ, con tín đồ như từ bỏ khước “cây sự sống”, mà chọn một sự duy lý chất chứa tính hão huyền: biết xuất sắc xấu (St 3, 6). Xa lìa mối cung cấp cội, không đồng ý cây sự sống, điều vớ yếu giành cho con người: Chết!

Tuy nhiên, sau vụ sa ngã, Adam đã không xẩy ra Thiên Chúa nguyền rủa. Trong ba nhân vật tạo ra tội phạm thời nguyên sơ, chỉ 1 mình con rắn là bị chửi rủa (St 3, 14). Trái lại, con người trước tiên đã được Thiên Chúa xót thương: chưa phải chết ngay sau khi phạm tội, tuy thế đã sinh sống tới 930 tuổi (St 5, 5) và thường xuyên sống còn trong hậu duệ của chính mình (St 5); nên cuộc sống thường ngày của loại người, mở đầu với Adam vẫn còn đó tiếp diễn, không chấm dứt. Ân sủng cùng tình yêu của Đấng chế tác Hoá vẫn luôn bảo phủ Adam biểu lộ qua một động tác tượng trưng: Thiên Chúa trao ban áo da cho ông. Rõ ràng: dù bị kết án và chọn lựa cái chết, cùng bị phần nhiều Kêrubim cùng với gươm hảo hào trấn đóng phòng cản, điều đó cho thấy, tự thâm tâm, con fan vẫn hướng về sự việc sống. Điều đặc biệt quan trọng là cây cuộc sống trong vườn cửa địa đàng vẫn còn đó, không bị phá hỏng: để làm gì? chưa hẳn là nhằm ban lại mang đến con người sự sống dồi dào sao? “Chính cây sự sống này sẽ đơm trái 12 lần, tháng như thế nào sinh quả nấy, với là cây dùng để chữa lành” (Kh 22, 2). rộng nữa, “Tin Mừng khởi nguyên” (St 3, 15) đã được chính Thiên Chúa loan báo.

Đến đây, vấn nạn được đặt ra: “Số phận đời đời kiếp kiếp của Adam đang ra sao?”. dù bị kết án: “là bạn đưa tội lỗi và sự bị tiêu diệt vào trong thế gian ” (Rm 5, 14; 1Cr 15, 22) thì trong lúc “Sem với Sét đã có được vinh hoa, nhưng trên hết đều sinh linh, thì tất cả vinh dự của Adam” (Hc 49, 16) và ông còn có vinh dự là “hình hình ảnh của Đấng đã đến” (Rm 5, 14). Tín điều xuống lao tù tổ tông cũng đã nói tới ông một cách gián tiếp trong mầu nhiệm Vượt Qua: “Đức Giêsu đã đi tìm Adam, tổ phụ đầu tiên của bọn chúng ta, nhỏ chiên lạc. Ngài đã ý muốn thăm mọi tín đồ đang ngồi trong láng sự chết”<8>. Và Giáo Lý đạo gia tô đã nói đến: “Ngày Chúa Nhật, ngày cửa thiên đàng rộng mở đón Adam và tất cả những kẻ bị giữ đày” (số 1167). hơn nữa, Adam sống là dấu hiệu thần bị tiêu diệt bị tiêu diệt, bởi vì: “Nếu thiết yếu con fan từng bị thần chết đặt kẻ thống trị lên đầu lên cổ trước ai hết, lại ko được giải thoát, chính vì cứu thoát người ấy có nghĩa là tiêu diệt thần chết. Vậy, ví như Thiên Chúa đã khiến cho con người, tức là Adam sống, thì rõ ràng là thần bị tiêu diệt đã thực sự bị tiêu diệt”<9>.

3. Thiên Chúa là cha toàn năng trong ý định và hành vi ban sự sống cùng sự sinh sống lại cho bé người

Được hình thành giống hình hình ảnh Thiên Chúa, “con fan là thụ taọ duy nhất trên trái khu đất được Thiên Chúa hình thành cho bao gồm họ” (GLCG 356) sẽ ý thức được phẩm giá bán của mình: “quí rộng chim sẻ” không ít lần (Mt 6, 26) và cảm nghiệm tình thương mà lại Thiên Chúa dành riêng cho họ như tình thân của một người phụ vương đối với con cháu mình (Hs 11, 1tt). Vì thế, trước phần đa khát vọng, độc nhất vô nhị là mong ước sống của con người, Thiên Chúa là phụ vương hiểu rõ yêu cầu của bọn họ (Mt 6, 36). Trước chiếc chết, con người xao xuyến thốt lên: “Người được lợi gì chỗ huyết mạng tôi, thời gian tôi sa xuống hố, họa chăng bụi đất đã ngợi khen Người” (Tv 29, 10). Chẳng lẽ: “Vinh quang của Thiên Chúa là con bạn sống động” lại bị “tắt phụt” trước nấm mồ, trước mẫu chết? “Vậy ra điều xuất sắc lành đã đề xuất cái chết cho nhỏ người? Đừng nói gở” (Rm7, 13).

“Thiên Chúa toàn năng là Đấng yêu thương, người là cha chúng ta” (GLCG 268) vẫn “yêu ngươi bằng ái tình muôn thuở” (Gr 31, 3) cho dù “Núi tất cả dời, bao gồm đổi, đồi bao gồm chuyển bao gồm lay, tình cảm của Ta đối với ngươi vẫn không thế đổi” (Is 54, 10), một tình yêu vượt trên phần nhiều tình yêu của mọi người mẹ: “Mẹ làm sao lại quên nhỏ đẻ của mình, cạn lòng thương so với con dạ nó sẽ mang? mặc dầu chúng quên được nữa, thì phần Ta, Ta sẽ không còn quên ngươi” (Is 49, 15), với tình yêu mãnh liệt: “yêu thế gian đến nỗi ban con Một Người” (Ga 3, 16). Vị thế, trước tội bất trung, nọc độc của việc chết: “Ngài hấp dẫn chúng với dây tình người, cùng với thừng chão yêu thương thương” (Hs 11, 4) để lấy con người đến gần Ngài cùng với “quả tim ta thổn thức” và một quyết định: “Làm sao Ta nỡ bỏ ngươi, hỡi Ephraim, không, Ta sẽ không huỷ diệt Ephraim. Vì Ta là Thiên Chúa chứ chưa hẳn phàm nhân” (Hs 11, 8-9) – Ngài sẽ “không nhằm con tín đồ sa chước cám dỗ và sẽ cứu họ mang lại khỏi sự dữ”.

Vì thế, vị Thiên Chúa làm fan đã trấn an: “Lòng những ngươi đừng xao xuyến! hãy tin vào Thiên Chúa, nhưng mà cũng tin vào Ta” (Ga 14, 1), “vì Người sẽ không thí chầu trời (con người) cho âm phủ, Người sẽ không còn để kẻ thành tín đề nghị thấy mồ chôn” (Tv 15, 10). Tín đồ Irael đang ý thức sâu xa “Giavê tác tử, tín đồ cũng tác sinh” (1Sm 2, 6; Đnl 32, 39; Is 26, 19).

Thế nên, “Đức Giavê phán với những xương ấy: Này Ta sẽn mang Thần Khí cho trên những ngươi. Ta sẽ cột gân vào. Trên những ngươi, Ta sẽ xếp thịt mọc, trên những ngươi Ta đang căng da. Ta sẽ ban Thần khí xuống trong các ngươi, và các ngươi đang sống…” (Ed 37, 5-6), rồi “Thần Khí đang nhập vào những xương. Bọn chúng đã hồi sinh, bọn chúng đã vực dậy trên chân của chúng. Một đội binh lớn, khôn xiết lớn” (Ed 37, 10), “trong hầu hết kẻ ở ngủ trong khu đất bụi, nhiều người sẽ thức dậy” (Đn 12, 2).

Như vậy: “Đấng tạo nên thành vũ trụ, Đấng sẽ nắn ra con bạn khi sinh ra, với đã sáng kiến làm nên mọi sự khi chúng được sinh thành, tín đồ sẽ trả lại cho việc đó con, trong tâm lân mẫn của Người, nội khí với sự sống” (2 Mcb 7, 23).

Niềm tin vào Thiên Chúa là phụ vương toàn năng phục sinh thể xác con bạn rõ ràng, chắc chắn thêm khi chính Con Một Ngài xác quyết: Ngài là “Đấng có quyền lực cứu fan khỏi chết” (Dt. 5, 7), “Sẽ mang lại giờ mọi tên ở trong mồ đã nghe giờ Ngài cơ mà đi ra (Ga 5, 28) bởi như phụ vương làm mang đến kẻ sống mái lại với tác sinh” (Ga 5, 21), thì kẻ tin vào Đấng sẽ sai Ta thì gồm sự sống đời đời… ngang qua sự bị tiêu diệt mà vào sự sống (Ga 5, 24). Ngài trang trọng tuyên bố: “Này trên đây ý của Đấng vẫn sai Ta, là: phàm sự gì tín đồ đã ban đến Ta, thì Ta không được để hư điều gì, song ngày sau hết Ta sẽ mang lại nó sinh sống lại. Vì ý của phụ vương Ta là: “ai trông thấy bé và tin vào Ngài thì tất cả sự sinh sống đời đời, và ngày sau không còn Ta sẽ cho nó sống lại” (Ga 6, 39-40).

Từ ý thức vào Đấng Phục Sinh, thánh Phaolô quả quyết: “Đấng đã mang đến Đức Giêsu sinh sống lại trường đoản cú cõi chết cũng trở nên tác sinh thân xác bị tiêu diệt dở của anh em” (Rm 8, 11), “Người phục sinh chúng ta tất cả làm một với Đức Kitô” (Ep 2, 5). Như vậy, ” Sự chết được gửi vào chương trình sinh sản dựng cùng cứu độ, và không thể là định mệnh đối với những fan được chế tạo dựng trong Đức Kitô, Đấng từ bỏ cõi sống mái lại. Được sinh sản dựng như vậy nào, chúng ta là những người dân con bất tử cho tới trong mẫu chết. Cuộc đời lại đã mãi mãi là căn bản, sự bị tiêu diệt là để ship hàng cho cuộc sống lại, cũng chính vì việc phục sinh Chúa nhỏ là khởi nguyên phổ quát”<10>.

Rõ ràng, việc trí tuệ sáng tạo được mô tả rất sinh sống động, nó như một dự phóng không đóng kín, nhưng không ngừng mở rộng cho tương lai, vì: “Mọi sự đều giỏi đẹp” (St 1), với “sáng sinh sản là tương quan phụ thuộc về hữu thể” (thánh Tôma). “Sau những khi sáng tạo, Thiên Chúa không mặc kệ các thụ chế tạo của Người. Người không chỉ là ban cho việc đó hữu thể và hiện hữu, bạn còn luôn luôn gìn giữ chúng hiện hữu, cho chúng khả năng hành động và đưa chúng mang lại cùng đích” (GLCG 301). Vì thế, sống là một dự án, là một trong ý ao ước hiện hữu với hiện hữu giỏi đẹp hơn, chứ không phải là công dụng của sự tình cờ (F. Jacob). “Thiên Chúa xuất hiện thêm ra như là cái quyền lực tối cao bẻ gãy những số lượng giới hạn của con người, và như vậy, Ngài nâng con người đến tình trạng đích thực của riêng biệt nó” (Bultmann).

Xem thêm: Chế Độ Ăn Cho Người Bệnh Máu Nhiễm Mỡ Máu Cao Kiêng Gì, Kiêng Gì?

Như thế: “chính vì cùng đích sau cuối của nó mà nhân loại đã được Thiên Chúa sinh sản dựng, vì chỉ còn cùng đích này mới xác minh được đâu là ý nghĩa đích thực của các sự đồ gia dụng và của những thực thể cơ mà ngày nay họ đang quan hệ tình dục với. “Tất cả phần nhiều cái ngẫu nhiên vô tình đều đến đóng góp thêm phần vào trong số những cái hiện tại, do chúng hồ hết khởi phát từ tương lai sau cùng của chúng, mà nói theo một cách khác đấy là “nơi” của công trình sáng tạo của Thiên Chúa” (Wolfhart Pannrenberg). Ý định của Thiên Chúa là phụ thân Toàn Năng – Đấng tạo Hóa – Nguồn cuộc đời là “không nhằm hư đi điều gì”, “Ngài mời gọi con fan hướng đến cuộc sống vĩnh cửu” (ĐGH Gioan Phaolô II). Nói mạnh mẽ ra, theo Dietrik Bonhoeffer: “Dù chính là một thế giới đã trở nên rộng lớn hơn, tự cảm thấy mình rất đầy đủ và chẳng cần gì cho tới Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa không thể nào không đon đả tới dù chính là một trái đất không Thiên Chúa”. Bởi vì đó, “Sáng chế tạo ra là nới bắt đầu của đông đảo ý định cứu độ của Thiên Chúa”, “khởi đầu của lịch sử dân tộc cứu độ nhưng Chúa Kitô là tốt đỉnh” (GLCG 280), cơ mà “cùng đích về tối hậu của sáng tạo là Thiên Chúa được muôn loài suy phục” (1Cr 15, 28; GLCG 294) trong đó “vinh quang của Thiên Chúa là con tín đồ sống rượu cồn và cuộc đời của con fan là được thấy Thiên Chúa ” (Irênê). “Mặc cho dù theo bản tính tự nhiên và thoải mái con bạn phải chết, tuy thế Thiên Chúa đã ước ao nó chưa phải chết. Cái chết đi trái lại với ý định của Thiên Chúa sáng sủa tạo” (GLCG 1008). Thiên Chúa đã quyết định cho tất cả sự viên mãn đậu lại vào Ngài” (Cl 1, 19).

“Một người thân phụ sinh bé cốt khiến cho con được sống, giả dụ Thiên Chúa tạo ra dựng loài người do vị Thiên Chúa vốn dĩ là Cha, nỗ lực mà tín đồ lại tạo ra dựng họ rồi đây nên chết, thì ta có thể kết luận rằng thiết yếu cái tắt thở sự không phải là bị tiêu diệt chóc. Tín đồ tạo dựng con tín đồ với mục đích cho chúng ta sống, vậy nếu fan bắt họ nên chết, ắt hẳn có ý dùng sự chết để lấy họ đến sự sống viên mãn”<11>. Chưa dừng lại ở đó nữa, theo Romano Guardini, con bạn ý thức: “Tất cả họ đã chìm sâu vào thực trên Thiên Chúa”.

“Chính vì chưng lẽ này Ta đã mang lại con tín đồ chỗi dậy, ấy là để vị trí ngươi, Ta tỏ bày quyền năng của Ta, với để danh Ta đồn vang ra khắp mặt đất” (Rm 9, 17). bởi “Thiên Chúa đã lau sạch nước đôi mắt họ, sự bị tiêu diệt sẽ không thể nữa, phiền muộn, kêu gào và nặng nề nhọc sẽ không thể nữa, vì các điều cũ đã qua đi” (Kh 21, 4), “Ngài vẫn ban mang đến con bạn triều thiên sự sống” (Kh 2, 10), “Thiên Chúa chưa phải Thiên Chúa đầy đủ kẻ chết, song Thiên Chúa số đông kẻ sống” (Mt 12, 26). Vày vậy, khi việc tạo cho sống lại dàn trải theo phần đông chiều kích, quyền năng của Thiên Chúa nhất quán với phụ tính của Ngài, và tỏ hiện tại như việc trao ban cuộc đời vô tận”<12>.

4. Sự tương quan giữa nhì tín điều

Với tín điều “Tôi tin xác loài tín đồ ngày sau sinh sống lại” nhưng kiểu nói “xác sinh sống lại” như vậy đã bắc một nhịp cầu giữa việc trí tuệ sáng tạo và vấn đề hoàn tất sáng sủa tạo. Vào đó, “thân xác” với “tất cả xương thịt” như là thụ tạo nên diện đối diện với Thiên Chúa, Đấng tạo nên Hóa của mình. Câu hỏi sống lại của thân xác dẫn chứng rằng Chúa trung thành với thụ tạo nên của Ngài. Niềm tin vào cuộc đời lại được chế tạo trên niềm hi vọng xác tín rằng: Thiên Chúa không lúc nào bỏ bê, nhưng lại trái lại, đã hoàn tất việc trí tuệ sáng tạo của Ngài. Nhưng tinh thần đó còn dựa trên một nguyên nhân khác không thể bỏ qua, kia là trong thời gian ngày phán xét, trước tòa quan toà “tất cả đa số gì bao gồm xương thịt” đều yêu cầu tính sổ cùng với Thiên Chúa, Đấng tạo Hóa của mình, chẳng tất cả gì đã được Thiên Chúa tạo nên dựng mà hoàn toàn có thể ra kế bên khỏi chương trình cứu độ và phán xét của Ngài, kể cả thân xác bọn chúng ta, vì: Thiên Chúa là Đấng chế tạo ra Hóa cũng chính là Đấng hoàn tất tổng thể công trình sáng tạo.

Thiên Chúa sáng tạo tất cả rất nhiều loài, vô hình tương tự như hữu hình “trong họat cồn đó, nhiệm mầu hằng hữu ban đầu dào dạt ra mặt ngoài”. Tinh thần vào cuộc sống lại phần xác đặt căn cơ trên niềm rạm tín rằng: toàn bộ những gì hiện nay hữu, mặc dù tinh thần, thể chất, đều do Thiên Chúa làm cho và đầy đủ đẹp ý Ngài. Vì đó, không tồn tại một item nào của Ngài sẽ trở thành vô ích, lỗi đi. Ví như “Thiên Chúa sáng chế mọi loài để làm vinh danh Ngài (GLCG 293), thì thân xác cũng rất được chỉ định để rao truyền vinh quang đãng Ngài, với “trong chính hành vi Thiên Chúa trí tuệ sáng tạo con bạn hay chết, Ngài tạo ra sự vượt qua chết choc vào sự phục sinh. Ngài bẻ gãy chiếc vòng tử tính trong cùng một hành vi sáng tạo ra nó”<13>.

Thánh Irênê cũng nhấn mạnh đến mối contact này. Tin vào Thiên Chúa trí tuệ sáng tạo là điều kiện tiên quyết để tin vào câu hỏi kẻ sống mái lại “chỉ để ý tới sự kiện bất lực của thân xác, cơ mà không giữ tâm, tới sức khỏe của Đấng tạo cho kẻ thư hùng lại là coi thường thường thế lực Thiên Chúa… vày nếu Thiên Chúa không khiến cho cái đã thư hùng lại được, ko dẫn mẫu hay hỏng nát tới dòng bất họai được, thì Ngài đâu là toàn năng; và vì chưng Ngài toàn năng trong đều việc, nên chúng ta phải học tập để nhận ra quyền năng ấy tức thì từ bắt đầu chúng ta, có nghĩa là từ khi Ngài sử dụng bùn đất mà hình thành loài người. Từ hư vô… là dựng nên một fan đã gồm sẵn: bị tan tan vào trong lòng đất… rồi lại được tái sản xuất như mới”.

“Khi lý trí đón nhận tính điều Thiên Chúa là phụ thân toàn năng ngơi nghỉ đầu gớm Tin Kính thì chúng ta dễ dàng chấp nhận không chút vị dự tất cả những tín điều theo sau là những điều trọng đại, khó hiểu nhất, cũng giống như những sự cao quý nhất quá trên toàn bộ những quy luật thường thì của thiên nhiên” (GLCG 274). Như vậy: Khởi điểm và tầm thường cục đã chạm chán nhau. Đức tin vào Thiên Chúa sáng chế là đk để tin vào cuộc sống lại phần xác. Ngài đã tạo ra dựng vũ trụ và con người dân có hồn xác, sống sinh sống trong vũ trụ ấy: Ngài đã chế tác dựng có tác dụng sao, để họ có thể tham dự vào cuộc sống của Ngài; trong cả thân xác giỏi chết cũng đã được dựng buộc phải để sinh sống đời đời. Với tầm nhìn của con người, sự sáng chế và sự cứu chuộc thông suốt nhau, nhưng tầm nhìn tiên tri của đức tin lại xem chũm giới ban đầu và sống trong sự viên mãn, ở kia mại cái ban đầu (Eph 1, 4; 1Pr 1, 19) -“Thiên Chúa đã chế tác dựng họ trong mầu nhiệm hòa giải và chế tạo ra dựng là khía cạnh trong của dự án công trình cứu chuộc, Ngài tạo ra dựng con fan với tư phương pháp là Vị Cứu gắng của họ” (Fx. Durrwell), “vì yêu quý yêu, Ngài đã tạo nên con người; vì chưng thương yêu, Ngài cho con người kĩ năng hưởng phúc vĩnh cửu” (GLCG 356).

Vì thế, Saint Exupery nói: “Trên trái đất không có cùng tận, chỉ gồm khai sinh”, đề nghị “hãy dựa vào Thiên Chúa để họ tồn tại” <14>, cùng cũng tin rằng: “Quê hương chúng ta ở bên trên trời” (Pl 3, 20).

II. ĐỨC GIÊSU nhỏ THIÊN CHÚA – ĐẤNG PHỤC SINH

J. Ratzinger nói: “Cái khiến vấp phạm với cao trọng của sứ điệp Kitô giáo đó là số phận của toàn cục lịch sử, định mệnh của tất cả họ tùy thuộc vào một người duy nhất: Đức Giêsu Nazareth” <15>.

*
Thực vậy, “Ngay từ buổi đầu, Thiên Chúa đã hướng đến vinh quang đãng của sáng chế mới vào Đức Kitô ” (GLCG 280). Bởi vì thế: “Mầu nhiệm con người chỉ thực sự riêng biệt trong nhiệm mầu Ngôi Lời nhập thể” (Gs 22), nên “đối với con người dưới bầu trời, không một tên thường gọi nào thiết yếu cho ơn cứu vãn độ họ hơn (CVTĐ 4, 12). Bởi vậy: Tuyên tín vào Đức Giêsu nhỏ Thiên Chúa là trung tâm tinh thần Kitô giáo, soi sáng phần nhiều tín điều khác.

Chỉ qua tử vong thập giá và sự phục sinh: Đức Giêsu bắt đầu được “mọi miệng lưỡi cần tuyên xưng: Giêsu Kitô là Chúa” (Pl 2, 11). Bởi vì vậy, chưa phải ngẫu nhiên nhưng mà Phaolô đã nối kết đức tin Kitô giáo với hai tín điều: kẻ trống mái lại cùng Đức Giêsu phục sinh, nói theo cách khác theo Phaolô: hai tín điều đó được đính thêm kết chặt chẽ với nhau tạo ra sự một thực thể nền tảng cho đức tin với niềm hi vọng của bạn kitô hữu và khẳng định căn tính của họ: Là kitô hữu, nếu không tồn tại một trong nhì tín điều này tinh thần cũng là vô ích. Rõ ràng, niềm mong muốn của con bạn (phục sinh thân xác) được đặt địa điểm “Đức Kitô – niềm mong muốn của bọn chúng ta” (Rm 15, 13).

1. Đức Giêsu – Ngôi lời nhập thể trong dự án công trình tạo dựng

“Trong Ngài vạn đồ dùng được tạo thành thành” (Cl. 1, 16). Tức thì St 1, 3: Thiên Chúa đã tạo ra dựng trời và đất bằng Lời; vào nhập đề tin tốt của mình: “Lúc khởi nguyên” nói cách khác thánh Gioan sẽ viết về cuộc chế tạo dựng trong Lời, nhằm rồi Ngài xác quyết: “Mọi sự đã nhờ Ngài nhưng mà thành sự cùng không Ngài thì ko gì đã thành sự” (Ga 1, 3), “nơi Ngài là việc sống, và sự sống là sự việc sáng nhân loại” (Ga 1, 4). “Ngài là hình hình ảnh Thiên Chúa vô hình” (Cl 1, 15), vào cuộc tạo ra dựng mới này: con fan được hình thành giống hình hình ảnh của Lời đề nghị “họ không vị máu huyết cơ mà sinh ra, cũng chưa hẳn do ý xác thịt, cơ mà do do tại Thiên Chúa nhưng được sinh ra” (Ga 1, 3).

Cũng như Sáng rứa ký, vào cuộc tạo dựng bắt đầu này vụ việc sự sống và chết choc đã được đặt ra ngay ở câu đầu tiên. Dù là những “tối tăm”- sự chết, nhưng mà ý định của cuộc sản xuất dựng này là Lời đang ban cho bé người: quyền làm bé Thiên Chúa – những kẻ “tin vào danh Ngài” (Ga 1, 12), như thế, có nghĩa là con người sẽ được ban sự sống đời đời, sự phục sinh thể xác theo “Đấng là trưởng tử của mình” (Cl 1, 28).

Trong”ngày sản phẩm sáu đầu tiên” của nhân loại (St1) con bạn được tạo thành dựng trong nước với bùn khu đất thì trong”ngày sản phẩm công nghệ sáu ấy” bên trên đồi Golgotha, con người được tái chế tạo ra và được sản xuất dựng vào Máu và Thần Khí của Ngài, để sau biến cố Phục sinh, thân xác chúng ta là “Thân xác thần khí ” (1Cr 15, 44), với thân xác vinh hiển giống hệt như Ngài (Pl 3, 21).

2. Đức Giêsu – Đấng Phục Sinh

Cuộc đời dương tính của Đức Giêsu, nói cách khác là được “điểm” bởi một chuỗi hồ hết phép lạ. Bắt đầu bằng biến cố nhập thể với đỉnh điểm là “phép lạ vĩ đại” phục sinh của Ngài. Thân hai vươn lên là cố quan trọng đó, là phần đa phép kỳ lạ trong cuộc sống công khai. Cho dù vẫn tồn tại những tranh cãi về tầm đặc biệt quan trọng của phép kỳ lạ trong vấn đề loan báo tin Mừng, thì đối với thánh Gioan, các phép lạ đó được xem là “dấu chỉ” để chỉ và hướng đến một “cái gì đó”, một thực tại, một Ai đó. Vị vậy, các phép lạ: Nước biến thành rượu, hoá bánh ra nhiều, chữa trị lành bệnh tật, trừ quỷ, dẹp bão táp, thay đổi hình, đi trên biển khơi và mang đến kẻ sống chết lại,… nói lên quyền lực của Đức Giêsu- nhỏ Thiên Chúa, mặt khác như dấu báo trước việc phục sinh của Ngài.

Bên cạnh đó, Ngài biết rằng: “như phân tử lúa gieo xuống khu đất nếu nó chết đi, nó bắt đầu sai hoa lắm quả” (Ga 12, 24). Ngài luôn ý thức: “Chính Ngài là sự việc sống” (Ga 14, 6), “Phục sinh cùng sự sống chính là Ngài” (Ga 11, 25). Bởi vì vậy, tía lần loan báo về cuộc tử nạn thì cả bố lần Ngài cũng loan báo về sự việc phục sinh: “Ngày thứ tía sẽ sống lại” (Mt 16, 21).

Đối với các Tông đồ: Lời loan báo tử nàn đã là một trong vấn đề khó khăn chấp nhận. Mặc dù nhiên, điều đó bên cạnh đó chỉ tạo nên sự phản bội ứng nơi 1 mình Phêrô: “Ông kéo Ngài lại với bản thân và thông báo trách Ngài” (Mt 16, 22), tuy nhiên “sống lại tự cõi chết” là 1 cụm từ bỏ quả là rất khó hiểu với toàn bộ các ông, tạo nên “họ vẫn bàn cãi với nhau: sống lại tự cõi chết nghĩa là gì?” (Mc 9, 10).

Ngay trong biến đổi cố tử nạn của Đức Giêsu, con người nói chung và thánh sử Mathêu sẽ thấy thấp thoáng một cái gì đấy đang vận động làm đảo lộn đều thứ: “đất động, đá nẻ ra, mồ mả mở toang ra, và xác của rất nhiều thánh đang yên nghỉ được sống lại. Họ ra khỏi mồ sau khi Ngài sống lại, mà vào thành thánh với đã hiện ra cho các người” (Mt 27, 51–53).

Tuy nhiên, sứ điệp phục sinh mà thiên thần loan báo: “Ngài đã sống lại” (Mt 29, 7) vẫn chỉ là “lời nói sảng và họ vẫn không tin” (Lc 24, 11). Nhưng toàn bộ thực sự đã xảy ra sau “ngày vật dụng ba” đó: mồ trống! “Ngài đang đứng giữa họ với nói cùng với họ: bình yên cho những con ” (Lc 24, 36). Kinh hoàng ghê đảm, cơ mà họ đã thuộc nói: “Thực tế Chúa đang sống lại và đã hiển thị cho Simon” (Lc 24, 34).

Ngay cả kẻ cứng lòng tin Tôma cũng đã phải tuyên xưng: “Lạy Chúa tôi với là Thiên Chúa của tôi” (Ga 20, 28), và tất cả các ông đang thấy Ngài với thờ lạy (Mt 28, 17).

Từ đây, bắt đầu sứ điệp của các chứng nhân của Đấng Phục Sinh và cũng là tiếng kêu reo trước tiên của Giáo Hội trong thời gian ngày được khai sinh: “Đức Giêsu đó, Thiên Chúa đã đến sống lại; công ty chúng tôi hết thảy xin làm triệu chứng về điều ấy” (CVTĐ 2, 32). Thiết yếu vị tông vật dân ngoại Phaolô, sau phát triển thành cố Đamat đã viết: “Tin Mừng tôi sẽ rao giảng đến anh em… là Đức Kitô vẫn chết bởi tội lỗi ta, Ngài đã được chôn cất, cùng Ngài đang sống lại ngày thứ ba” (1Cr 15, 3–4).

3. Trong Đấng Phục Sinh – thân xác con bạn được sinh sống lại

“Cốt yếu của sự sống là truyền sự sống” (Henri Bergson). “Là cuộc đời và là sự việc sống lại”, Đức Giêsu ban sự sống cho những ai tin vào Người: đó rất có thể là cuộc sống thể lý như Lazarô, nhưng mà trên không còn vẫn là việc sống đời đời cùng sự phục sinh thân xác. Tin Mừng về sự phục sinh như vẫn chính là “món quà” thừa sức tưởng tượng của con fan qua hầu như thời đại. Cho dù sao, tin mừng phục sinh, “sự kiện dữ dội ấy” (Ch. Duquoc) đã có được Đấng Phục Sinh thực hiện một lần mang lại tất cả so với nhân loại. Lời loan báo sự sống lại thể xác của con bạn đã được chủ yếu Đấng Phục Sinh tuyên ba và vẫn vang vọng: “Ta là sự sống và là việc sống lại, ai tin vào Ta thì gồm sự sống đời đời, dầu chết cũng trở nên sống và ngày sau hết Ta sẽ mang đến sống lại” (Ga 6, 40).

Ngài đến chưa phải để phán quyết và luận phạt, tuy vậy để “mang lửa xuống vậy gian” (Lc 12, 49) với hiến thân làm giá chuộc muôn fan và mang đến họ “sống cùng được sinh sống dồi dào”, yêu cầu “khi được giương cao lên khỏi khu đất Ta sẽ kéo mọi người lên với Ta” (Ga12, 32). Lời tuyên xưng của thánh Phêrô như kể nhở phần đa người: “Chỉ Ngài mới gồm lời ban sự sống đời đời” (Ga 7, 68), nên: “Nếu sự chết bắt buộc nguồn mạch cứu vớt rỗi và sự sống, cống hiến và làm việc cho ta, chính vì cái chết ấy đã từng đi tới vinh quang phục sinh” <16>.

Niềm tin của Giáo hội vào tín điều xuống ngục tổ tông đang nói lên tính rộng lớn của Tin Mừng cứu độ: “Tin mừng cũng khá được loan báo cho tất cả kẻ chết” (GLCG 634), sự trao ban ơn cứu độ cho con người là người phải bị tiêu diệt hai lần, và hoàn cảnh nhân sinh và vị tội lỗi của chính bản thân mình (Norberto) và hiệu quả, cuộc sống từ chết choc của Đức Giêsu: Ngài đã “xuống ngục tổ tông nhằm giải thoát những người công thiết yếu đã chết trước khi Ngài đến” (GLCG 633), vì thế “Ngài chết cho tất cả mọi người” (GLCG 605).

Như vậy, “sự cứu vớt chuộc ở nơi Đức Kitô được sinh sôi nảy nở: chưa hẳn “sự ứng dụng những công trạng”, nhưng được làm toả lan trên quả đât từ Đức Kitô, tương tự như công dụng của lời cầu nguyện” <17>, đề nghị tử nạn với phục sinh của Đức Giêsu là đổi mới cố mang về ơn công thiết yếu cho con tín đồ (Rm 4, 23) và Ngài không sống lại mang đến riêng mình, “bởi vì thiết yếu Con Thiên Chúa khi nhập thể, một bí quyết nào này đã kết hợp với tất cả số đông người” (Gs 22). Do vậy, “như mọi fan vì trực tiếp với Adam mà nên chết, thì đa số người, nhờ trực tiếp với Đức Kitô, cũng khá được Thiên Chúa cho sống” (1Cr 15, 22). Do thế, cuộc đời lại của Ngài là khởi điểm, là tại sao thể hiện sự sống lại tầm thường của đầy đủ người. Ngài sẽ chỗi dậy mở mặt đường vào cuộc sống thường ngày mới, mở đường đến những ai đã yên giấc nghìn thu (GLCG 654–655).

Ngay buổi sáng sớm ngày đầu tiên trong tuần ấy, một cuộc tái tạo, trí tuệ sáng tạo mới, cùng một sự sống bắt đầu đã được ban cho nhỏ người. Thánh Gioan đã đặt lần hiện nay ra đầu tiên của Đấng Phục Sinh với con bạn ở vào “vườn” và hầu hết giọt lệ khóc thương chứa đựng biểu tượng sự sám ăn năn mà “con tín đồ đầu tiên” đã không tồn tại cũng đã làm được “đặt” vào trong phong cảnh này. Sự đàm thọai thay bởi lời kết án ở căn vườn xưa thân Thiên Chúa cùng với con người đã được tùy chỉnh thiết lập lại; Đấng Phục Sinh đã biến đổi trạng huống của nhỏ người: từ bi quan đau đến vui lòng vì “đã thấy Ngài” (Ga 18, 20). Như vậy, chết choc của con tín đồ từ vườn cửa Eden vẫn được sửa chữa bằng sự sống ở ngôi tuyển mộ trống và vườn của Đấng Phục Sinh, một cuộc sống phục sinh như Ngài.

Bên cạnh đó, trong Tin Mừng tuyệt nhất lãm, tin vui Đấng Phục Sinh được thể hiện lần đầu tiên bởi hầu như Thiên Thần (Lc 24, 4–6; Mc 15, 5-6; Mt 28, 27). “Những Kêrubim canh phòng lối cây sự sống” (St 3, 24) nhằm mục đích ngăn cản con bạn tìm về việc sống, sự xuất hiện của bọn họ như vệt chỉ của sự việc chết, thì lần này họ có mặt ở phía bên trong ngôi chiêu tập của Đấng Phục Sinh với lời loan báo về Đấng vẫn sống lại trường đoản cú cõi bị tiêu diệt mà thánh Luca chuyển ra câu hỏi mang nhiều ý nghĩa: “Làm sao các ngươi tìm Đấng sẽ sống trong số những người chết” (Lc 24, 5). Như vậy, “phận vụ” của những Kêrubim như vẫn được chấm dứt với biến đổi cố phục sinh. Từ đây, giữa con người và cây sự sống không còn có sự phòng cản, sự sống bắt đầu đã được trao ban mang lại con fan bởi “thập giá sẽ trở buộc phải cây sự sống” (DC 8, 6) cùng Sự Sống–Đức Giêsu: Đấng Phục Sinh.

“Biết bao kẻ được lĩnh ơn và lộc dư dật của đức công chính sẽ ngự trị trong cuộc sống thường ngày vì cớ một bạn là Đức Giêsu Kitô” (Rm 5, 17) cùng B. Pascal nói: “Một trong những qui phương pháp của Kitô giáo là tất cả những gì xảy mang lại với Đức Giêsu Kitô, thì cũng phải xảy ra trong linh hồn với thân xác mỗi cá nhân kitô hữu” bởi khi Thiên Chúa tạo thành dựng con fan đã hướng đến vinh quang sáng chế mới họ trong Đức Kitô (GLCG 280). “Trong Người, tất cả những dòng hữu hạn những chết đi, để thông qua đó Người phục sinh toàn bộ để nhắm tới Người cùng trong Người” <18>, yêu cầu “Tất cả cuộc đời và loại chết, hồ hết họat động mang đến cuộc phục sinh của Ngài” (Augustinô), Ngài “chết cho cái đó ta” với “phục sinh cho cái đó ta” (2Cr 5, 15); chính qua Tử nạn cùng Phục sinh, Đức Kitô đã “sáng tạo ra mới”- phục sinh bé người. Vì chưng vậy, “Tỉnh giấc đi hỡi tín đồ còn vẫn ngủ, từ chốn tử vong chỗi dậy đi nào! Đức Kitô sẽ chiếu sáng ngươi” (Ep 5, 14). “Vì cuộc đời lại tương lai của chúng ta là “trương độ sự phục sinh của Chúa Kitô” trên tất cả mọi người, yêu cầu sự Phục sinh của Chúa Kitô cũng là vì sao sự sống lại của chúng ta, “vì ví như tại một fan mà nhân loại phải chết, thì cũng dựa vào một người mà kẻ chết đuợc sống lại” (1Cr 15, 20-21) <19>.

Vì thế, Đức Giêsu sống lại minh chứng sự sống thành công sự bị tiêu diệt và tội lỗi, cuộc thành công này sẽ được quyết định nhờ sự sống lại của Đức Kitô, khu vực “con người đã không làm được gì để tàn phá sự chết, trái lại, bọn họ chỉ có công dụng tiêu diệt sự sống bằng những phương tiện giết tín đồ hiện đại, do mọi người đều phải chết, nên khi Đức Giêsu thành công sự chết, thì sự chiến thắng của Ngài không hẳn là của riêng rẽ Ngài mà là của toàn bộ mọi người”. Bởi thế, con fan đã có bài bác khải trả ca sự sống: “Sự chết đã bị vùi vào toàn thắng, tử thần hỡi, đắc thắng của ngươi đâu, tử thần hỡi, nọc của ngươi đâu, (1Cr 15, 54-55). Dù cái chết vẫn cứ đến mà lại con tín đồ sẽ không biến thành quăng vào cõi tiêu diệt, mà được đưa tới sự sống vĩnh cửu chỗ thân xác phục sinh<20>. Vì: “Chúa đã yên nghỉ ngơi trong mồ cha ngày hầu thánh hóa phần chiêu tập của những tín hữu Chúa, nhằm đang khi còn mang nặng thân xác bụi trần, họ cũng được thêm hi vọng sống lại, cùng Đức Giêsu khom người xuống tử thi của chúng ta, giơ tay cho những người nằm đó, fan tiến đến chết choc như thu nhận triệu chứng của tử thi và ban phúc cho bản chất nguyên lý của sự sống lại, nhờ qua thân xác của Người”. <21>

Bên cạnh đó, “Thân xác con bạn là bỏ ra thể của Đức Kitô” (1Cr 6, 15) cần Đầu phục sinh thì các chi thể cũng phục sinh. Vị “Đấng Phục Sinh sẽ luôn ghi nhớ sót ai” (1Tx 4, 14), với “sức mạnh của sự phục sinh của Ngài làm cho thân xác khốn nạn của họ nên hệt như thân xác phát đạt của Ngài” (Pl 2, 10). Bởi thế, “sự sinh sống của Đức Giêsu được biểu hiện nơi thân mình nhỏ người” (2Cr 4, 10) và chính Ngài – “Chiên nhỏ sẽ tạo nên con người không hề phải nhức xót nữa, Ngài vẫn chăn dắt họ với dẫn gửi họ tới những nguồn mạch nước sự sống” (Kh 7, 16-17). Như vậy, “chúng ta đang sống lại như Người với những người và dựa vào Người” (GLCG 995).

Giáo huấn của các Tông đồ cũng đã nhắc tới điều này bằng nhiều cách thức khác nhau. Như thánh Phaolô viết: “Quả thực, Chúa Kitô sẽ sống lại từ bỏ cõi chết: Ngài là củ quả đầu mùa của những người vẫn chết. Do nếu chết choc do vị một người, thì sự sống lại của kẻ bị tiêu diệt cũng do vì chưng một người. Như mọi người đã chết trong Adam nỗ lực nào, thì đầy đủ người cũng sẽ được sống lại trong Đức Kitô như vậy. Mọi cá nhân đều theo thiết bị tự sắp đến sẵn mang đến mình. Thứ nhất là Đức Kitô, sau đó là đầy đủ kẻ nằm trong về Ngài trong thời gian ngày Ngài tái giáng” (1Cr 15, 20-24).

Như thế, Chúa Kitô là bạn “con đầu lòng trong những kẻ đã chết ( Cl 1, 18). Cuộc đời lại chung cho không còn mọi bạn đã mở đầu qua sự phục sinh của Ngài” Đấng khởi nguồn sự sống” (Cv 3, 15). Cuộc sống lại này sẽ được thể hiện công khai minh bạch và trọn hảo trong ngày Ngài tái giáng. Sự phục sinh của Đức Giêsu ko phải là 1 trong sự khiếu nại biệt lập, cũng tương tự cái bị tiêu diệt của Ngài bên trên thập giá không hẳn là một trong những phận hẩm hiu riêng biệt lẻ. Cả nhì sự kiện đều là những thời điểm chung quyết của kế hoạch sử: “Giai đoạn cùng của những thời đại đang đi vào giữa họ đây” (1Cr 10, 11), “việc thay đổi thế giới cũng đang tiến hành theo một khunh hướng không thể hòn đảo ngược” (LG 48). Chỉ lúc biết nhìn về sự kiện phục sinh với một nhãn lực như thế, họ mới hoàn toàn có thể hiểu được một số nét của niềm ước ao đợi sinh sống lại theo Kitô giáo: đầu tiên là sự việc “mong ngóng Chúa sắp đến”, rồi tiếp đó là quan niệm chúng ta đã được phục sinh cùng với Chúa Kitô. Và niềm đợi mong chúng ta sẽ còn được phục sinh trong ngày Chúa Giêsu tái giáng.

Nếu đổi thay cố phục sinh là hoàn tất của lời hứa, thì nó đồng thời cũng là khai mào một lời hứa hẹn mới đến thời “sẽ buộc phải đến” (J. Moltmann). Do thế, cuộc tử nạn và phục sinh của Đức Giêsu được thánh Gioan qui hướng vào “Giờ” cùng Ngài coi “Giờ” đó như là khởi điểm của cuộc sáng tạo mới đích thực vào buổi sớm phục sinh. Khi thiết yếu Đấng Phục Sinh ” thổi hơi cùng ban Thần Khí mang lại họ ” (Ga 20. 22) cùng như thế, “họ không vì chưng máu huyết nhưng mà sinh ra, không phải do ý của xác thịt, nhưng do vì bởi Thiên Chúa cùng Thần Khí” (Ga 1, 13) nên: “Đấng đã mang đến Đức Giêsu sinh sống lại từ cõi chết cũng sẽ tác sinh thân xác bị tiêu diệt dở của anh ý em, nhờ do Thần Khí của người cư ngụ trong đồng đội ” (Rm 8, 11).

“Trong phụng vụ dành cho người quá cố, Đức Kitô luôn luôn là thực tại tối thượng cho sự sống lại của bé người, với là hy vọng cuối cùng nằm trong việc loài tín đồ sẽ sinh sống lại: “Đức Kitô, Người trước tiên giữa các kẻ sống lại sẽ thay đổi thân xác đề xuất chết của bọn họ giống hình hình ảnh thân xác vinh quang của Người,… Xin tín đồ phục sinh thể xác họ trong thời gian ngày sau hết. Kinh nguyện Thánh Thể III cũng dấn mạnh tới việc sống lại của kẻ sẽ chết contact đến cuộc Phục sinh của Chúa Kitô: “Xin mang đến họ được share vào sự Phục sinh của Người, ngày Đức Kitô mang đến kẻ trống mái lại, sẽ tạo cho thân xác tội nghiệp của chúng con nên y hệt như thân xác vinh quang quẻ của Người” <22>.

Chính như thế mà: Đức Kitô sống lại thực sự là “quê mùi hương của kẻ sống” (O. Clement) và “trong Ngài, Hội Thánh kéo lên Chúa phụ thân đứa con của ân sủng, và trong mong muốn gởi lại dưới lòng đất hạt giống như thân xác sẽ chỗi dậy vinh quang” <23>.

<1> Thánh Augustino, Enarrationes in psalmos 88, II, 5 ( CCL 39, 1237,5665.

<2> tp trên đồi, tr. 411

<3> đời sau ĐGH Gioan Phaolô II – cách Qua Ngưỡng Cửa mong muốn chương 28, trang 195