Trên đường đến lớp về, em gặp một đàn bà vừa bế con vừa mang các đồ đạc. Em đã hỗ trợ cô ấy xách trang bị đi một quãng đường. Hãy nói lại mẩu chuyện đó


Đề bài:

Trên đường đi học về, em gặp mặt một thiếu phụ vừa bế con vừa mang những đồ đạc. Em đã hỗ trợ cô ấy xách đồ gia dụng đi một quãng đường. Hãy đề cập lại mẩu chuyện đó.

Bạn đang xem: Kể lại câu chuyện khi trên đường đi học về em đã giúp một người phụ nữ xách đồ hay nhất

Bài làm cho 1

Tan học, tôi vội vàng vã về công ty phụ góp mẹ sẵn sàng bữa cơm trắng trưa như lời chị em dặn dịp sáng. Vừa mới thoát ra khỏi cổng ngôi trường được một đoạn, tôi gặp gỡ một người đàn bà trạc tuổi người mẹ tôi, tay xách nách đem đến còn ẵm bên trên tay một em bé xíu chưa đầy tuổi đang cách đi đủng đỉnh khó nhọc giữa cái nắng hè như đổ lửa. Thỉnh phảng phất người phụ nữ ấy phải đặt hành lí lủng củng xuống đường, thay đổi vị trí bồng bế em bé từ tay này sang tên kia, trông có vẻ mệt mỏi, cực nhọc nhọc lắm. Thấy thế, tôi cách nhanh đến lân cận lễ phép hỏi:

- Cô đi đâu ạ? Để con cháu giúp cô một tay nhé!

- Cô kính chào cháu! ví như được con cháu giúp thì thật quý hóa. Cô đi về mẫu xóm gồm cây nhiều cổ thụ trước phương diện đấy. Cháu giúp cô một quãng thì liệu có còn gì khác bằng!

Tôi gấp nói ngay:

- con cháu cũng trở về xóm ấy đấy. Cô chuyển hành lí mang lại cháu.

Thế rồi, cô ấy đưa hành lí cho tôi. Qua trò chuyện tôi bắt đầu biết, cô là dâu của buôn bản tôi, công tác ở tp Hồ Chí Minh. Được tin người mẹ chồng bé nặng, chú ấy công tác làm việc ở dầu khí Vũng Tàu còn chưa kịp về nên 1 mình cô bế em bé nhỏ theo chuyến xe pháo tốc hành trở lại viếng thăm bà. Hai cô con cháu vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, chả mấy chốc đã đi đến nhà cô. Tôi trao lại hành lí cho cô, rồi chạy một mạch về nhà chuẩn bị bữa cơm trắng trưa. Vừa chạy, tôi vừa nghe giờ cô nói vọng đằng sau:

- Cảm ơn cháu nhé! Chiều qua công ty cô chơi.

Bài có tác dụng 2

Vào buổi chiều hôm qua, khi em đi học về. Bỗng em thấy một người đàn bà trên tay sẽ bế một em bé bỏng và xách nhiều đồ đạc. Em thấy vậy tức thì chạy tới nói với cô rằng:

- Cô ơi, cô có cần cháu giúp gì không? Cô bảo:

- Ồ may quá! Cô cảm ơn con cháu nhé!

Rồi cô đưa đến em một cái túi. Lúc đi trên phố em truyện trò với cô thì mới biết, cô là sản phẩm xóm giáp nhà em đi làm việc xa thọ rồi mới trở về viếng thăm gia đình. Đi được một quãng thì vẫn tới nhà em. Em chuyển lại túi cho cô cùng tạm biệt cô. Khi đã vào nhà em kể với cha mẹ việc em vẫn làm. Bố mẹ khen em ngoan.

Bài làm 3

Hôm nay, bên trên đường tới trường về, trời nắng ơi là nắng. Đang đi đột em nhìn có một tín đồ phụ nữ, một tay bế một em bé bỏng gái xinh ơi là xinh, một tay thì xách biết từng nào là đồ đạc: như thế nào là làn đựng tã, như thế nào là túi đựng thức ăn, làm sao là cặp lồng đựng cháo... Nhưng trên đầu lại chẳng bao gồm cái gì để bịt cho em bé. Em ngay tức khắc chạy cho gần đựng lời kính chào và hỏi thăm:

- Cháu kính chào cô ạ! Cô ơi, cô đi đâu thân trời nắng chũm ạ? nhà cô còn xa không? Sao cô mang nhiều đồ thế? Cô để cháu xách giúp vật dụng cho, cháu cùng đi cùng với cô nhé...

Người đàn bà vui vẻ nói:

- Cô kính chào cháu, cháu đi học về à? cháu học lớp mấy rồi, nhà con cháu ở đâu...

Sau một hồi hỏi han, cô đã để cho em xách đồ gia dụng giúp. Em đưa đến cô mẫu ô của bản thân để cô đậy cho em bé nhỏ nhưng cô không chịu vị sợ em bị nắng, nhưng em cũng ko chịu vì chưng nghĩ rằng em bé nhỏ còn bé dại quá cần được được âu yếm cẩn thận hơn đề nghị nhất quyết nhường ô đến em bé. Người thiếu nữ xúc rượu cồn nghẹn ngào nói: “Cháu ngoan quá, con cháu còn nhỏ tuổi mà đã biết trợ giúp người khác ví như vậy thật xứng đáng là con cháu ngoan bác bỏ Hồ. Cô cực kì cảm ơn cháu” Nghe lời nói của cô, tự nhiên em thấy lòng mình vui biết bao và thầm hứa đang mãi mãi là một trong người bé ngoan, trò tốt để đền rồng đáp công trạng sinh thành của phụ huynh và công ơn dạy dỗ của thầy cô.

Và bên trên suốt chặng đường, không chỉ là có em mà toàn bộ cơ thể phụ người vợ ấy trong tim đều thấy tràn trề niềm vui.

Bài làm 4

Một hôm, trê tuyến phố tan học tập về nhà, cơ hội gần mang lại cổng cơ sở y tế Nhi, em thấy một cô trạc tía mươi tuổi, tay bồng con, tay xách mấy túi đồ đạc lỉnh kỉnh, nét phương diện lộ rõ vẻ lo âu. Hình như cô ấy mong qua đường nhưng mà không được vị dòng ôtô, xe máy cứ nờm nợp chạy ko ngừng. Em cấp đến mặt cô và bảo:

- Cô ơi, cô tất cả cần cháu giúp không ạ?

- Ô may quá! cháu giúp cô sang vị trí kia đường nhé ! Cô chuyển em bé đi xét nghiệm bệnh.

Em xách đỡ túi quần áo của bé bỏng rồi dẫn cô qua mặt đường lúc đèn đỏ vừa nhảy lên. Nhân thể, em theo chân cô vào tận phòng nộp sổ xét nghiệm bệnh. Dịp hai người mẹ con cô vẫn ngồi yên trên ghế, em mới ra về. Cô cố kỉnh chặt tay với cảm ơn em mãi.

Về cho nhà, thấy em tủm tỉm cười, mẹ hỏi tất cả gì nhưng mà vui thế. Em đề cập lại chuyện vừa rồi cho chị em nghe, người mẹ xoa đầu em khen:

- phụ nữ mẹ giỏi lắm! trợ giúp người khác là điều nên làm, bé ạ!

Bài làm cho 5

Con mặt đường em đến lớp rất đông bạn qua lại, vì thế hàng ngày cha hoặc mẹ thường đưa đón em đi học. Hôm ấy, tía đi công tác làm việc xa, người mẹ em lại bị tí hon nên em nên tự quốc bộ về nhà.

Xem thêm: Cử Nhân Khoa Học, Sức Khoẻ Cộng Đồng Online, Sức Khoẻ Cộng Đồng

Đường phố trưa hôm ấy nắng và nóng chang chang. Nắng nóng như trải lửa xuống phương diện đường. Đang đi thì em nghe thấy tiếng khóc của một em bé bỏng ở đâu đó. Xoay lại, em bắt gặp phía xa gồm một bạn phụ nữ các giọt mồ hôi nhễ nhại, một tay bế con, vai mặc túi, còn một tay xách làn quần áo. Bên cạnh đó cô sống xa trở lại viếng thăm quê. Chắc cô đang mệt vày vừa đề xuất bế con, lại sở hữu xách các đồ đạc. Em bước thật nhanh lại ngay sát rồi chứa tiếng xin chào cô:

- Cô về đâu đấy ạ?

- Ừ, cô đang ước ao về xóm 1, buôn bản Đức Lĩnh .

- Cô nhẹ nhàng trả lời em.

Nghe cô nói, em hồi hộp hỏi:

- rứa ạ, cháu cũng về làng 7 đấy. Cô đưa cháu xách giùm cái làn này cho! Cô chú ý em bằng góc nhìn đầy trìu quí rồi bảo:

- Cảm ơn cháu! con cháu ngoan quá!

Suốt dọc đường, em và cô thì thầm vui vẻ. Đến lối rẽ vào xã 1, em giúp cô xách làn vào trong nhà rồi mới đi về.

Bài làm 6

Buổi chiều đến lớp về, thì em chạm mặt một cô trẻ em hơn mẹ em một chút. Trời nắng với oi nồng. Cô vừa bế con, vừa mang các đồ. Cô vừa đi vừa thở hổn hển, những giọt mồ hôi nhễ nhại. Em cho gần với hỏi:

- Cô đi đâu về đấy? con cháu đi về cùng đường với cô. Cô để cháu mang giúp cô.

Cô nhìn em cười và đưa túi mang đến em . Nhì cô cháu vừa đi vừa truyện trò rất vui. Em bé trên tay cười tít mắt lại. Bên cô ở biện pháp nhà em mấy căn đề xuất em đi qua nhà cô rồi về nhà.

Bài có tác dụng 7

Em vấn nhớ, sáng máy hai tuần trước, trên đường đến lớp về. Bọn chúng em đang thủ thỉ rôm rả. Đến đoạn ngã cha thì chạm chán một cô chạc tuổi dì em. Nét khía cạnh lấm chấm mồ hôi, cô ấy một tay sẽ bế em bé nhỏ trai kháu khỉnh, một tay bên đó thì xách một chiếc túi to nhiều đồ đạc. Em đoán có thể cô ấy vừa xuống xe, chưa có người thân ra đón. Dưới trời nắng đầu hè, quan sát nét mặt của cô ấy ấy đầy khó khăn khăn, mệt mỏi mỏi. Em và Hà chạy lại:

- Cô ơi, cô mệt nhọc lắm phải không?

- Ừ, cô vừa xuống xe... Công ty cô sống cuối đường này. Mấy chiếc túi này lủng củng quá.

Hà cấp tốc nhảu:

- con cháu cũng về cùng con đường đấy. Để chúng cháu xách hộ túi cô nhé.

Cô quan sát hai chúng em, dường như tin tưởng:

- Ôi, rứa thì tuyệt quá. Hai cháu giúp cô nhé!

Em xách chiếc túi nâu, còn Hà giúp cô xách cái làn nhựa. Cũng chẳng nặng đâu. Vừa đi vừa thì thầm vui vẻ. Em bé nhỏ xinh thừa chốc chốc lại mỉm cười khanh khách vày chơi đùa với nhì chị. Chẳng mấy chốc đang đi đến cuối đường. Chúng em xin chào cô ra về. Cô nhìn chúng em, nở nụ cười:

- Cô cảm ơn nhị cháu! Hai cháu ngoan quá.

Bài làm 8

Tôi vẫn nhớ cái chiều tối thu hôm ấy. Tôi cùng Nam cùng đến lớp về trên tuyến phố quen thuộc. Đi được một đoạn, chúng tôi chạm chán một cô tuổi độ ba mươi ngoài, tay bồng em bé, em bé xíu đang ngủ gà ngủ gật bên trên vai. Đã gắng vai cô còn mặc túi, tay lại xách thêm loại làn to. Bởi vì vậy, cô cách chậm rãi, những giọt mồ hôi mồ kê nhễ nhại, trông thật ái ngại. Thấy rứa tôi cất tiếng chào:

- Cô về buôn bản Tam San đề nghị không? con cháu cũng về đó, cô đưa cháu mang góp cô một không nhiều cho.

Thấy em nói thế, cô mỉm cười, chú ý hai chúng tôi có vẻ ngại ngùng ngại:

- Cô chớ lo, chúng con cháu xách được mà!

Cô đồng ý. Tôi cùng Nam cùng cả nhà xách làn. Loại làn nhựa lủng củng cũng chưa phải là nhẹ. Hai đứa tôi từng đứa một quai. Shop chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ. Đoạn mặt đường chẳng mấy chốc sẽ ngắn lại. Em bé xíu vẫn ngủ khì trên vai cô. Mải nói chuyện, đang đi tới ngã ba. Cô bảo:

- Đến đây được rồi. Cô đứng trên đây chờ người nhà đến đón. Cô cảm ơn nhị cháu. Hai cháu xuất sắc quá.